Top posters
sweetcat (318)
 
comnam94 (230)
 
Yubin (173)
 
tý chuột (105)
 
sink12 (94)
 
Thanh_Thu (93)
 
Maria_Mytamun (70)
 
_Nobody_ (57)
 
badboy2684 (55)
 
pe_and_nhox_pin (43)
 

Latest topics
» Nón - tuyên truyền phòng chống HIV
by comnam94 Thu 08 Sep 2011, 12:05 pm

» Nhật ký mỗi ngày.
by Maria_Mytamun Wed 31 Aug 2011, 7:55 am

» TKB 12A11 áp dụng từ ngày 15/8/2011
by sweetcat Sat 13 Aug 2011, 7:40 am

» Where is the promised happiness - Jay Chou
by sweetcat Sun 24 Jul 2011, 4:59 pm

» cat's diary
by sweetcat Sun 24 Jul 2011, 4:57 pm

» Comnam vovan (T.Vy )
by Yubin Fri 22 Jul 2011, 11:27 am

» Miss u so much much
by comnam94 Fri 15 Jul 2011, 8:32 pm

» Comnam's Note
by comnam94 Wed 13 Jul 2011, 7:17 pm

» Người bạn thật sự
by sweetcat Fri 08 Jul 2011, 8:08 am

» Chuyện hài
by sweetcat Wed 08 Jun 2011, 5:32 am

» super hài :)))
by SoNe Tue 07 Jun 2011, 9:08 am

» Lá thư gửi cho bố mẹ . I'm gay !!!
by sweetcat Wed 25 May 2011, 2:48 pm

» offline cuối năm
by sink12 Thu 19 May 2011, 9:59 am

» may mem b11 zo co viec gap nha !!! :)))))
by sweetcat Sun 15 May 2011, 6:42 am

» Il Divo - Regresa A Mi
by sweetcat Sun 15 May 2011, 6:41 am

» While your lips are still red
by comnam94 Fri 13 May 2011, 6:50 pm

» thi xong rồi, B11 mình có đi đâu hum????
by sweetcat Sun 08 May 2011, 5:41 pm

» power of words
by sweetcat Sat 07 May 2011, 6:00 pm

» I'm online
by sweetcat Thu 05 May 2011, 2:02 pm

» Hễ đi là đến
by sweetcat Thu 05 May 2011, 1:59 pm


[Truyện] Nhật kí mùa hạ - Zuchin B10

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

[Truyện] Nhật kí mùa hạ - Zuchin B10

Bài gửi by sweetcat on Fri 19 Nov 2010, 5:27 pm


Nhật kí mùa hạ
Đình Bảo

Tình yêu là một điều gì đó thiêng liêng và bất tận, ta không thể dùng một từ ngữ nhất định nào để diễn tả được hết những cảm giác khi được yêu. Tình yêu mang đến cho con người nhiều sự thay đổi, giúp họ trưởng thành, cảm thấy hạnh phúc và trân trọng với những gì mình đang có, biết quan tâm đến mình hơn và nỗ lực để đạt được những nguyện vọng mà họ đã ao ước… Nhưng khi yêu quá say đắm , con người bị chính tham vọng của mình dìm chết trong những cơn mê sảng. Có những mối tình đẹp như chỉ có trong phim ảnh, có những mối tình đang nồng nàng hạnh phúc thì lại bị chia cách bởi những lí do hiện hữu và vô hữu. Nhưng đôi khi con người nhận ra tình yêu quá trễ, để rồi họ tự khổ đau vì họ đã mất điều quý giá nhất.
Tâm với Zu học chung lớp khi họ bước vào cấp 3. Trong suốt 6 tháng học chung, Tâm và Zu rất thân với nhau. Họ cùng nhau chia sẽ những gì mình có, luôn quan tâm và động viên nhau. Rồi không biết từ bao giờ, cái cảm giác thích một người lại tồn tại trong Zu, Zu kể cho Tâm nghe những câu chuyện nhỏ nhặt như con thỏ của Z, về những cuộc cãi nhau với đám bạn hay bị bố mẹ mắng. Tất cả trôi qua , dù Z rất thích Tâm nhưng lõ lẽ với một cô gái còn ngây thơ và hiền lành như Tâm thì T chưa thể nhận ra tình cảm đặc biệt mà Z luôn muốn trao chọn con tim cho T.
“Nếu tớ cho cậu một điều ước thì cậu sẽ ước gì ?”
Z đột nhiên hỏi Tâm khiến cô nàng thần người ra. Tâm ngạc nhiên những ý nghĩ bắt đầu lóe lên, mình ước gì ta, cũng giống những cô gái khác, không lẽ mình ước được mặc thật nhiều quần áo đẹp, ước được làm công chúa trong một lậu đài tuyệt đẹp… nhiếu lắm, mình ước nhiều lắm.
T buộc miệng hỏi “ Sao Z lại hỏi thế”,
Z khẽ cười “ Cậu là một người mơ mộng thật đấy, tớ hỏi vậy có sao à?”
Tâm: “ Không sao cả, nhưng giờ tớ chưa nghĩ ra thì phải, khi nào đấy, tớ sẽ trả lời cậu được ko ?”
Zu cười và gật đầu, Z đưa tay và bắt Tâm ngóeo tay:
“ Cậu hứa đi, một khi nào đấy, cậu phải nói cho tớ biết”
“Tớ hứa” Tâm siết chặt ngón tay út của mình.Cô nàng vẫn cười một nụ cười hồn nhiên, đáng yêu.
Buổi chiều ấy đã trôi qua, mang theo một điều ước chưa nói. Zu cảm thấy mình vô cùng may mắn vì có người bạn như Tâm, Z có thể chia sẻ mọi điều với T. Dù sau Zó, T chưa trả lời, nhưng Z cũng rất vui, vì mình được lắng nghe, một niềm vui không hề nhỏ.
Sau ngày hôm đó, Z càng mến Tâm hơn. Trong lớp T không hiểu gì là Z giảng giải ngay, hay đến phiên Tâm trực nhật, Z cũng giành làm tuốt. Mấy đứa con trai trong lớp, ai cũng hiểu Zu vì thế bọn nó luôn ủng hộ, và Z cũng chính là niềm động viên tinh thần lớn nhất, giúp Z thêm sức mạnh Z thể hiện mình . Nhưng tất cả những gì Z làm đối với Tâm , Z làm chỉ là tự nguyện giúp mình giống như lớp trưởng giúp đỡ bạn bè. Tâm không tỏ ra thái độ gì là quan tâm hơn mức binh thường đối với Z. Nhưng Z cho đó là một niềm vui vì dù sao “ mưa dầm thấm lâu”, đến lúc Tâm hiểu ra thì Z đã thành công.
Một ngày nọ, Zu hỏi Tâm:
“ Nếu như có một người nào đó thích cậu, cậu sẽ làm gì ?”
Có lẽ đây là câu hỏi mà Z đã rất dũng cảm để thốt lên. Tâm nhìn Zu rồi khẽ nói:
“ Tớ còn nhỏ lắm, phải lo học hành, nếu thật vậy, tớ chỉ xem người ta là bạn bình thường giống tụi mình thui”
Bạn bình thường ư, giống tụi mình. Câu nói đó thay cho một gáo nước lạnh tạt vào Zu, Z buồn lắm, nhưng vẫn cố gượng cười để nói với Tâm rằng:
“ Tớ … Tớ…Tớ cũng nghĩ vậy hihi” Zu đau lòng lắm, những gì Z đã làm như công dã tràng, như nước đổ đi, một cú sock quá nặng nề. Giờ ra về, Zu bước đi với đôi chân trĩu nặng. Trước cổng trường, Zu gặp Tâm, định mở lời kêu T thì bỗng nhiên, từ xa một chiếc Atila, một cậu bạn trạc tuổi mặc đồ học sinh lái chiếc xe chạy Zến, Tâm bước lên xe. Zu như không thề đứng vững nữa, Zu không tin vào những gì mình thấy, Tâm đã lừa mình sao? Một cô gái hiền thục dễ thương mà đi với bạn nam, lại còn ôm eo, trái ngược với những hình ảnh đẹp đẽ mà trước đây Zu luôn giữ nó trong tim. Bỗng đám bạn từ phía sau bước đến:
“ ê Zu, qua quán - 160 uống nước tí rồi về”
Tâm trạng đang buồn, Z cùng đám bạn đi uống nước.Quán nước cách trường không xa, cảnh vật và phong cảnh nơi đây thật hữu tình biết bao. Lối đi vào quán dường như đã quá than quen với Zu, nó đã nhiều lần chứng kiến những niềm vui, sự hạnh phúc của Zu với những lần đi uống nước cùng bạn bè và đặc biệt là Tâm. Thế nhưng sao ngày hôm nay khác hẳn với mọi lần trước, Những hàng cây hai bên đường không còn được nghe thấy tiếng của Zu hát hò vui vẽ, hay những nụ cười trẻ trung của một cậu con trai háo thắng mà giờ đây sự im lặng và nỗi buồn của Zu đã bao trùm lấy khung cảnh nơi đây, Những hàng cây lặng im . những cơn gió ngập ngừng thổi nhưng đang chia sẽ cùng Zu nỗi buồn man mác. Nhóm bạn tìm một chỗ ngồi thoáng mát bên gốc cây xoài chớm hé bông, Zu không thể nói nên lời nên chỉ ngồi uống nuốc cho đỡ khát và nghe những câu chuyện tán dóc của đám bạn cho khoay khỏa nổi lòng. Thế nhưng, có vẽ nỗi buồn của Zu nhân lên gấp đôi khi Z nhận ra rằng, người ngồi đối diện bàn của Z lại chính là Tâm.Zu đi qua như 2 nười chưa từng quen. Nhưng không phải một mình, mà còn có cả cậu bạn hồi nãy. Cậu bạn ấy cười vui đùa giỡn với T, đút kem cho T ăn, Z chưa bao giờ thấy T vui như hôm nay. Những tiếng nói từ con tim cứ vang lên, như nhấn chìm Z vào nổi đau sâu thẩm. Một khoảng cách vô hình xuất hiện giữa Z và T. Những suy nghĩ trái ngược với thường ngày lại thử thách sự kiên nhẫn của Zu.Z tự trách mình không có khả năng mang đến niềm vui, chưa bao giờ Zu làm được một điều gì khiến Tâm vui như vậy, và có lẽ sự lựa chọn ban đầu của Zu đã quá sai lầm. Zu đứng lên bỏ về trong sự ngơ ngác của bạn bè . Kể từ ngày hôm đó, mối quan hệ của Zu và Tâm như ngày càng xa hơn. Ngày tháng dần trôi qua nhanh, nỗi buồn trong Z ngày càng lớn, Zu ngày càng thay đổi con người của mình , lạnh lùng và băng giá hơn. Mỗi ngày lên trường nhìn Zu im lặng là Tâm lại nhận thấy khoảng cách ấy cứ lớn dần, không thấy Zu cười nói, làm trò cười trêu trọc Tâm như trước. Tâm rất buồn mà không hiểu vì sao, điều Tâm muốn nhìn ở Zu không phải là sự im lặng ấy, nhiều lần tìm cách nói chuyện hay rủ Zu đi uống nước Zu đều tránh mặt.Nhiều lần Tâm tự hỏi: “ Điều gì đã xảy ra?”, nhưng đáp lại vẫn là sự lạnh lùng và vô cảm nó khiến Tâm hụt hẫn và cô đơn. Phải chăng khi con người họ đau đớn, họ cũng thay đổi. Tâm thầm trách Zu, trách Zu chắc đã có bạn mới nên không còn quan tâm đến T nữa, Thấy Zu như thế T cũng im lặng, vẫn giữ cho mình nụ cười khi đến lớp, vẫn vui cười như mọi hôm Cái tôi ngày càng gặm nhấm tâm hồn, Tâm tỏ ra mình không cần Zu. Mặc dù với Tâm, những buổi chiều dài vẫn cần một ai đó nói chuyện, nếu không, T sẽ rơi vào trạng thái trống rỗng. Kì thi học kì hai cuối cùng cũng xong, khỏe được một phần nào, tâm đạp xe qua nhà Thanh- một người bạn thân nhất của mình. Ngồi trong phòng của Thanh đang ngấm ngáp một tách trà bỗng Thanh buông miệng hỏi :
“ Chiều mày có tiễn Zu không, mà mấy giờ bay vậy mày, tao quên rồi”
Tâm chưng hửng, ngạc nhiên, bất ngờ, hốt hoảng:
“ Bay gì, chuyện gì, Zu sao? Mày nói gì vậy Thanh, mày nói rõ hơn coi”
“ Chuyện Zu đậu trường Rmit mà được học bổng đi Mỹ 5 năm du học, cả lớp ai cũng biết, mày vô tâm vậy T. À Zu có gửi tao bức thư 2 ngày trước, nhờ tao gửi mày, mà hỗm nay tao bận việc nhà nội nên quên mất” Nói rồi Thanh lại bàn học, cầm là thư và đưa cho Tâm. Cầm lá thư mà tay Tâm run như ko còn sức lực, không nói nên lời, từ khoảng cách trống rỗng này đến khoảng cách trống rỗng khác càng lúc càng sâu mà hụt hẫn hơn. Về đến nhà, Tâm mở bức thư, nắm dài trên giường và bắt đầu đọc:
“ … Tâm à, không biết từ bao giờ, Mình có một cảm giác lạ lẫm mà người ta thường gọi là “ thích một người”… và khi được quen biết cậu là một hạnh phúc lớn nhất mà mình có được…. Rồi hằng ngày cùng cậu học tập, vui chơi… và nhìn thấy nụ cười của cậu… mình đã thích cậu…. Nhờ cậu mình yêu đời hơn, hạnh phúc, và cố gắng hơn… mình cứ nghĩ là sẽ cố gắng hết mình vì cậu… Nhưng có lẽ dù thế nào đi nữa thì người làm cậu hạnh phúc không phải là mình… mà là anh chàng chạy Attila , đút kem cho cậu ăn…Mình chưa bao giờ thấy cậu được hạnh phúc như thế… Tớ đã suy nghĩ rất nhiều… mình không thể mang lại hạnh phúc cho cậu…. và mình rất đau… mình chọn cách giữ khoảng cách với cậu.. mà một điều cần thiết …Có lúc mình hụt hẫn, buồn bã…. Và chuyến học bổng 5 năm tại Mỹ như một niềm vui tinh thần an ủi trái tim bé nhỏ của nhưng … nhưng cũng không thể làm xóa hình bong cậu mãi khắc vào tim mình… Mình sắp xa cậu, xa tất cả các bạn đã gắn bó thân thiết với nhau… Lòng mình như vỡ tan…Nhưng biết làm thế nào… Một con đường tương lai đang chờ đợi … Mình sẽ cố gắng hết sức để thành đạt sau này… Dù cậu không chọn mình, thì mình vẫn chờ cậu… Và chúng mình vẫn mãi là bạn của nhau …. Chúc cậu những lời chúc tốt đẹp nhất…. Tạm biệt….Tớ thích cậu nhiều lắm..”
Tâm như không tin vào mắt của mình, giờ đây, cô nàng mới thấu hiểu tình cảm chân thành mà Zu dành cho mình trong suốt thời gian qua. Một cảm giác khó tả đến trong Tâm, những hình ảnh của Zu lại hiện về , từng hành động, lời nói của Zu như một sự thật xé nát trái tim của Tâm. Nhưng Zu đã hiểu lầm, cậu bạn đi chung với Tâm là anh ruột của T. Tâm và đau, vừa hận chính bản thân mình sao không biết chuyện này, để cho Zu hiểu lầm. Như cây non bị cơn gió vụt thổi, Tâm hụt hẫn, T khóc, T không thể đè nén cảm xúc của mình. Suốt đêm T chỉ nghĩ về Zu mà không sao ngủ được. T tự trách mình không biết chuyện Zu đi du học, Zu nghĩ gì hay đúng hơn, Tâm chả biết gì về Z. Chưa bao giờ Tâm hỏi Zu thích gì , không thể tự mình hỏi hết nhiều câu như vậy. “ Điều gì đã xảy ra”. Lần đầu tiên Tâm có câu trả lời , và cũng lần đầu thay vì cảm giác lạnh lẽo, cô đơn, câu trả lời cho Tâm biết: " T là một đứa ích kỉ."Tâm nhất điện thoại lên gọi cho Zu, khi chất giọng vừa trầm vừa ấm của Zu cất lên, T nói:
“ Zu à, Chiều mấy giờ cậu bay”
Zu trả lời : “ 6h”
“ Cậu gặp mình lúc 5h tại công viên gần sân bay được không”
Một tiếng ừ khẽ, tôi cúp máy.
Lòng Tâm cứ quặng đau, cố nén vào long nỗi đau, giọt nước mắt đã không thể rơi được nữa, ước gì có Zu bên cạnh an ủi động viên an ủi giờ này, tâm khóc trong sự cô đơn, lẻ loi, Trái tim nhưng quá sức chịu đựng. Ngày trước Tâm không quan tâm đến Zu, để Zu buồn vươn một thời, Để Zu nhớ Tâm đừng đêm mưa, lòng Z chơi vơi biển khơi, Một mình Zu lạc chân trên đường
Buổi chiều hôm nay trời không đẹp cho lắm, mưa suốt từ trưa đến giờ vẫn chưa dứt, Tâm che cây dù ra công viên. Từ xa đã trông thấy Zu cầm dù đứng đợi dưới gốc cây phượng.
Tâm chạy đến từ phía sau và ôm chầm lấy Zu, Tâm khóc:
“ Cậu thật là ích kỉ, cậu không biết gì cả, sao cậu lại dấu tớ, cậu không nói cho tớ biết, người con trai mà cậu thấy chở tớ là anh hai của tớ chứ không phải người yêu mà cậu đã hiểu lầm”
Zu như đứng người, một sự thật vừa phủ phàng, vừa xóa đi những nỗi buồn của Zu trong thời gian qua. Nắm lấy bàn tay của Tâm, Zu nói:
“ Tớ xin lỗi, đúng là tớ đã không tìm hiểu kỉ và đã nghĩ không đúng về cậu, tớ đã đau lắm khi cố tình tránh mặt cậu, Nhưng tớ còn tương lai ở phía trước, cậu có thể đợi tớ quay trở lại được không. Cậu có chấp nhận tình cảm của tớ không ?”
Tâm gật đầu và nghẹn ngào trong nước mắt:
“ Zu à nếu cậu cho tớ một điều ước, tớ sẽ ước cậu mãi bên tớ, bây giờ tớ đã hiểu tình cảm cậu dành cho tớ. … Tớ cũng thích cậu nhiều lắm. Mà sao cậu đi quá nhanh, tớ không giữ kịp, để cho tớ đau gấp trăm gấp ngàn lần.Tớ tin cậu và sẽ chờ cậu”Tâm ôm chặt lấy Zu.
Zu mỉm cười, lau đi những giọt nước mắt trên mắt Tâm
“Lúc trước khi tớ thấy cậu đi với anh hai , tớ rất buồn, muốn chạy đếm ôm chầm lấy cậu, trong những giấc mơ, tớ muôn thấy cậu, tớ cố chạy đến bên mà xa mãi, chỉ trông thấy hình bóng nhạt nhòa. Nhưng giờ tớ đã hiểu rồi, Tình cảm của tớ cuối cùng đã được đền đáp, tớ vui lắm”.
Zu ôm Tâm vào lòng, rồi từ cuối xuống và hôn Tâm. Tâm chỉ còn biết lặng câm trong giây phút lãng mạn đó. Tâm ngồi tựa vào lòng Zu kể cho Zu nghe về nhà mình, Zu cũng kể cho Tâm nghe những gì đã qua.Hai người đang tận hưởng những phút giây cuối cùng của mình, sau bao tháng ngày, họ mới cảm thấy quý thời gian nhiều hơn.
Thời gian trôi qua , một tiếng sau sắp đến giờ máy bay cất cánh, hai người không ai muốn rời xa nhau sau bao chuyện đã xảy ra. Zu và Tâm nắm tay nhau đi đến sân bay. Zu bước vào trong phòng cách li với bao sự quyến luyến, Tâm tựa vào vai Thanh mà khóc. Trước khi bước vào, Zu cất tiếng
“ Hãy đợi anh nhé Tâm, anh hứa sẽ quay về”
Nói rồi Zu bước vào, để lại sự cô đơn bao trùm. Nhớ lời Zu, Tâm cố gắng mạnh mẽ , chặn đường dài đang chờ đợi cô nàng ở phía trước. Máy bay cất cánh, Tâm ngước nhìn lên mỉm cười và nói thầm: “ Em sẽ chờ anh, bây giờ em đã biết cảm giác thích một người là như thế nào, cảm ơn anh”
Một buổi chiều mưa!
Nhật kí mùa hạ

Zuchin

sweetcat

Tổng số bài gửi : 318
Points : 446
Join date : 14/11/2010
Age : 22
Đến từ : bụng mẹ :D

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: [Truyện] Nhật kí mùa hạ - Zuchin B10

Bài gửi by sink12 on Fri 19 Nov 2010, 6:41 pm

ney` là của bạn Béo ak`?
:?:

sink12

Tổng số bài gửi : 94
Points : 116
Join date : 15/11/2010
Age : 22
Đến từ : HCM city

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: [Truyện] Nhật kí mùa hạ - Zuchin B10

Bài gửi by sweetcat on Sat 20 Nov 2010, 5:32 am

sink12 đã viết:ney` là của bạn Béo ak`?
:?:
vâng chính hắn cười ngoắc miệng, pé péo

sweetcat

Tổng số bài gửi : 318
Points : 446
Join date : 14/11/2010
Age : 22
Đến từ : bụng mẹ :D

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: [Truyện] Nhật kí mùa hạ - Zuchin B10

Bài gửi by sweetcat on Sat 20 Nov 2010, 8:17 am

truyện là thứ mà chỉ cầ vik 50% thui, còn lai 550% để người khác hiểu, ấy thế mà bạn ấy cứ vik toẹt ra thế kia thì chẳng còn ji` là thú vị =))

sweetcat

Tổng số bài gửi : 318
Points : 446
Join date : 14/11/2010
Age : 22
Đến từ : bụng mẹ :D

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: [Truyện] Nhật kí mùa hạ - Zuchin B10

Bài gửi by Sponsored content Today at 8:09 am


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết