Top posters
sweetcat (318)
 
comnam94 (230)
 
Yubin (173)
 
tý chuột (105)
 
sink12 (94)
 
Thanh_Thu (93)
 
Maria_Mytamun (70)
 
_Nobody_ (57)
 
badboy2684 (55)
 
pe_and_nhox_pin (43)
 

Latest topics
» Nón - tuyên truyền phòng chống HIV
by comnam94 Thu 08 Sep 2011, 12:05 pm

» Nhật ký mỗi ngày.
by Maria_Mytamun Wed 31 Aug 2011, 7:55 am

» TKB 12A11 áp dụng từ ngày 15/8/2011
by sweetcat Sat 13 Aug 2011, 7:40 am

» Where is the promised happiness - Jay Chou
by sweetcat Sun 24 Jul 2011, 4:59 pm

» cat's diary
by sweetcat Sun 24 Jul 2011, 4:57 pm

» Comnam vovan (T.Vy )
by Yubin Fri 22 Jul 2011, 11:27 am

» Miss u so much much
by comnam94 Fri 15 Jul 2011, 8:32 pm

» Comnam's Note
by comnam94 Wed 13 Jul 2011, 7:17 pm

» Người bạn thật sự
by sweetcat Fri 08 Jul 2011, 8:08 am

» Chuyện hài
by sweetcat Wed 08 Jun 2011, 5:32 am

» super hài :)))
by SoNe Tue 07 Jun 2011, 9:08 am

» Lá thư gửi cho bố mẹ . I'm gay !!!
by sweetcat Wed 25 May 2011, 2:48 pm

» offline cuối năm
by sink12 Thu 19 May 2011, 9:59 am

» may mem b11 zo co viec gap nha !!! :)))))
by sweetcat Sun 15 May 2011, 6:42 am

» Il Divo - Regresa A Mi
by sweetcat Sun 15 May 2011, 6:41 am

» While your lips are still red
by comnam94 Fri 13 May 2011, 6:50 pm

» thi xong rồi, B11 mình có đi đâu hum????
by sweetcat Sun 08 May 2011, 5:41 pm

» power of words
by sweetcat Sat 07 May 2011, 6:00 pm

» I'm online
by sweetcat Thu 05 May 2011, 2:02 pm

» Hễ đi là đến
by sweetcat Thu 05 May 2011, 1:59 pm


Tập san Chào mừng 30 năm thành lập trường Trần Phú.

Trang 1 trong tổng số 2 trang 1, 2  Next

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Tập san Chào mừng 30 năm thành lập trường Trần Phú.

Bài gửi by Maria_Mytamun on Wed 26 Jan 2011, 5:20 am

Những người tham gia: toàn thể lớp B11. Mỗi người có ít nhất hai bài (tự sáng tác sưu tầm).

Chủ đề: trường lớp, thầy cô và bè bạn. Đặc biệt là về Trần Phú school thì càng tốt.

Thể Loại: truyện, thơ, bài hát,vè, truyện cười,... VD: các bạn có thể làm bài vè về lớp B11, hoặc là vè về 6 đứa con trai lớp mình Cho nó xôm.

Lưu ý: nếu có thể thì đánh máy và gửi cho ban biên tập. Nếu không thể đánh máy thì viết tay. Ban biên tập sẽ tự đánh máy.

Hạn nộp: hạn chót là mùng 28 tết.

Ban biên tập: Giang Tân.

Những cách thức nộp bài viết cho ban biên tập:

Post bài, nộp ngay tại topic này đây.

Trong bài post phải có các nội dung sau:

Tên thật: để cho ban biên tập thống kê những ai nộp, những ai không nộp.
Sau đó là bài viết.

Nếu không có nick trong diễn đàn thì nộp cho ban biên tập qua mail hoặc qua yahoo: maria_mytamun@yahoo.com.vn ( Giang). Giang sẽ onl thường xuyên vào buổi sáng hoặc trưa. Hoặc Tân qua số điện thoại 0822122138. Uhm.....nếu cần liên lạc với giang thì các bạn cũng có thể điện qua số điện thoại này: 66600090 ( số mẹ Giang nhe)

Cách còn lại: đến nhà Giang.

Cám ơn các bạn đã đọc đến dòng này. Tết rồi mà còn bắt mọi người nộp bài viết thì thật quá quắt lắm ha. Nhưng Giang mong chờ tác phẩm của các bạn.

Sau đây là bài ví dụ cho cách thức post bài tại đây:

Tên: Giang.

Lời Ru Của Thầy

Mỗi nghề có một lời ru
Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này

Lời ru của gió màu mây
Con sông của mẹ đường cày của cha
Bắt đầu cái tuổi lên ba
Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em
Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm
Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!
Thầy không ru đủ nghìn câu
Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời
Tuổi thơ em có một thời
Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm

Như ru ánh lửa trong hồn
Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây
Thầy ru hết cả mê say
Mong cho trọn ước mơ đầy của em.

Mẹ ru em ngủ tròn đêm
Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày
Trong em hạt chữ xếp dày
Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm

Từ trong vòm mát ngôi trường
Xin lời ru được dẫn đường em đi
(Con đường thầy ngỡ đôi khi
Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

Hẳn là thầy cũng già thôi
Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em
Thì dù phấn trắng bảng đen
Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình

Thơ sưu tầm

Xong. Trên đây chỉ là bài mẫu chỉ mang tính chất minh họa. Cảm ơn.
Lưu ý: Đây chỉ là nơi để các bạn nộp bài. Có thắc mắc thì post bài tại topic: Tập san - Thắc mắc nhé.
Cảm ơn.
Giang.

Maria_Mytamun

Tổng số bài gửi : 70
Points : 85
Join date : 17/11/2010
Age : 22
Đến từ : nowhere.

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Tập san Chào mừng 30 năm thành lập trường Trần Phú.

Bài gửi by Maria_Mytamun on Wed 26 Jan 2011, 5:52 am

Một bài mẫu nếu các bạn muốn viết bài về âm nhạc:


"Taiyou no uta"
Khúc hát mặt trời



Nếu đã một lần nghe nói về dorama “Taiyou no uta” nổi tiếng với sự diễn xuất của Erika Sawajiri, chắc hẳn bạn sẽ không thể bỏ qua giai điệu vừa nhẹ nhàng, vừa mãnh liệt của bài hát cùng tên do chính cô diễn viên xinh đẹp và đa tài này thể hiện.

Nhân vật chính trong phim - Kaoru Amane - mang trong mình căn bệnh dị ứng với ánh sáng mặt trời. Mọi hoạt động bên ngoài của cô chỉ có thể diễn ra vào ban đêm: cô không thể tới trường đi học như bạn bè mà mỗi tối lại mang cây đàn ghita của mình ra trước cửa nhà ga và hát. Và rồi Koji - một cậu học sinh thích lướt sóng - đã xuất hiện và mang lại cho Kaoru món quà tuyệt vời nhất trong đời cô. Lời bài hát này chính là những rung động từ con tim của Kaoru gửi tặng đến Koji.


Furuete iru watashi no te ni
Hajimete kimi ga furete
Yasashii kimochi atatakasa ni
Yatto kizuitan da

Khi anh chạm vào bàn tay run rẩy của em
Lần đầu tiên trong đời
Cuối cùng em cũng cảm nhận được
Cảm giác ấm áp là thế nào


Tozashita mado akereba
Atarashii kaze ga fuita

Em mở ô cửa sổ đã bị đóng lại
Và một làn gió thổi tới


Waratte naite kimi to deaete
Mieru sekai wa kagayakidashita
Himawari yureru taiyou no shita de
Kanjite ita kaze wo kimi wo

Mỉm cười, bật khóc và tình cờ gặp được anh
Thế giới em nhìn thấy bắt đầu tỏa sáng
Bông hướng dương nghiêng mình dưới nắng
Em cảm nhận được làn gió, cảm nhận được anh




Có lẽ trong tâm trí của Kaoru, Koji là người đầu tiên và duy nhất kết nối cô với thế giới bên ngoài để Kaoru có thể cảm nhận được một thế giới rực rỡ đang tỏa sáng...

Shinjiru koto mayou koto mo
Tachidomaru koto mo zenbu
Watashi ga ima koko de ikiteru
Kotae ka mo shirenai

Niềm tin, sự mất mát
Sự bất động và mọi thứ
Có thể tất cả là câu trả lời
Tại sao em lại ở đây lúc này


Monokuro no mainichi ga
Irozuite yuku you ni

Hãy để những ngày nhạt nhòa của em
Bật lên sắc màu tươi sáng


Waratte naite kimi to deaete
Tsuzuku mirai wa kagayaite ita
Himawari yureru taiyou no shita de
Watashi no mama ashita wo utau yo

Mỉm cười, bật khóc và tình cờ gặp được anh
Tương lai trước mắt chúng ta đang tỏa sáng
Bông hướng dương nghiêng mình dưới nắng
Em sẽ hát về ngày mai như em vẫn làm


Kagiri aru hibi wo tomaranai jikan wo
Dore dake aiseru kana? Aiseru yo ne
Kimi ga ireba hikari sae mo
Sorasanai de

Chúng ta có thể yêu nhau nhiều đến đâu
Trong khi thời gian không ngừng trôi, thời gian lại có hạn?
Chúng ta vẫn có thể yêu nhau, phải không anh?
Khi anh ở đây, em sẽ không ngoảnh mặt lại với ánh sáng




Câu chuyện tình yêu giữa Kaoru và Koji cứ thế hiện lên bằng giọng hát nhẹ nhàng nhưng cũng không kém phần mãnh liệt cùng với tiếng đệm ghita. Trong cuộc đời ngắn ngủi của Kaoru, Koji là điều tuyệt vời nhất mà cô may mắn có được...

Waratte naite kimi to deaete
Tsuzuku mirai wa kagayaite ita
Himawari yureru taiyou no shita de
Watashi no mama ashita wo

Mỉm cười, bật khóc và tình cờ gặp được anh
Tương lai trước mắt chúng ta đang tỏa sáng
Bông hướng dương nghiêng mình dưới nắng
Em sẽ hát về ngày mai như em vẫn làm


Arigatou tsutaetai ima nara ieru yo
Sugoshita kisetsu mo wasure wa shinai yo
Himawari yureru taiyou no you ni
Watashi no uta kimi wo terasu yo

Em muốn nói cảm ơn anh, em sẽ nói ngay bây giờ
Em sẽ không quên khoảng thời gian chúng ta bên nhau
Giống như bông hướng dương nghiêng mình dưới nắng
Anh là ánh nắng trong khúc ca của em


Watashi no mama kimi wo...
Em luôn nghĩ về anh...








Kết thúc bài hát là một cảm giác cô đơn, trống vắng trong tâm can của Kaoru cũng như mỗi thính giả. Dấu ấn của sự chia ly đã hiện lên trong lòng của cả hai nhân vật. Rốt cuộc, Kaoru vẫn phải từ biệt cuộc sống nhưng nụ cười và tấm lòng của cô vẫn mãi hiện hữu trong trí nhớ của những người ở lại. Nếu đã một lần nghe bài hát này và tình cờ nhìn thấy hình ảnh bông hoa hướng dương đang kiêu hãnh khoe mình dưới ánh mặt trời có lẽ sẽ khiến bạn nhớ đến tình cảm trong sáng và ngọt ngào giữa Kaoru và Koji. Thế giới này sẽ không còn đơn sắc và u ám nếu ta có người để yêu thương và trân trọng từng giây phút bên nhau...

Keng
Các bạn có thể tự mình sáng tác bài hát riêng dành tặng cho thầy cô.

Maria_Mytamun

Tổng số bài gửi : 70
Points : 85
Join date : 17/11/2010
Age : 22
Đến từ : nowhere.

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Tập san Chào mừng 30 năm thành lập trường Trần Phú.

Bài gửi by p3_khin on Wed 26 Jan 2011, 7:52 pm

đề là : KỈ NIỆM 30 NĂM MÁI TRƯỜNG TRÀN PHÚ THÂN YÊU CHÚNG EM
Kỉ là lưu dấu thời gian
Niệm mang nỗi nhớ ngập tràn vấn vương
30 năm khá đoạn trường
Mái xưa, dấu cũ của trường còn đây
Trường nơi giáo dục điều hay
TRần đem kiến thức hiện bày phô trương
Phú giàu giàu lắm tình thương
Thân gần thày giáo, cô thường chăm lo
Yêu thương tha thiết dặn dò
Của thầy cô giáo bạn bè học sinh
Chúng bao thế hệ lưu truyền
Em dang đôi cánh rộng miền ước mơ.

p/s: bút danh ......tường Uyên Cười nhăn răng

p3_khin

Tổng số bài gửi : 20
Points : 30
Join date : 09/12/2010

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Tập san Chào mừng 30 năm thành lập trường Trần Phú.

Bài gửi by pekute_loveox0000 on Thu 27 Jan 2011, 5:31 am

Bé giang viết dài thế Cười nhăn răng

pekute_loveox0000

Tổng số bài gửi : 36
Points : 50
Join date : 19/01/2011
Đến từ : YGGD

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Tập san Chào mừng 30 năm thành lập trường Trần Phú.

Bài gửi by sink12 on Thu 27 Jan 2011, 8:23 am

Tên: Hiền
Tí học làm văn

Hồi còn đi học tiểu học, Tí rất thích làm văn. Một hôm, Tí được cô giáo ra bài tập về nhà: Hãy tả con vật mà em nuôi.

Tí về bắt một con... rận nghiên cứu và tả con rận rất chi tiết, tất nhiên là cô giáo không hài lòng, cô bắt Tí làm lại bài văn là hãy tả con chó nhà em.

Tí bèn làm lại một bài văn như sau: "Nhà em có một con chó, con chó có nhiều lông, đã nhiều lông thì phải có rận, sau đây em xin tả con rận: ...." và Tí bắt đầu tả con rận

Cô giáo đọc bài văn, rất bực mình, liền bắt Tí làm lại lần nữa, lần này là tả con cá

Tí làm bài văn khác y như sau: "Nhà em có một con cá, con cá sống dưới nước nên nó có nhiều vảy. Nếu nó sống trên cạn chắc hẳn nó sẽ có nhiều lông, đã nhiều lông thì phải có rận, sau đây em xin tả con rận: ...."

Rồi một hôm, Tí lại được cô giáo cho ra bài tập về nhà làm: Hãy tả cô bé dễ thương mà em ngồi cạnh.

Tí bèn làm một bài văn như sau: "Em được may mắn ngồi cạnh một cô bé dễ thương và vô cùng láu lỉnh, Tóc cô bé dài mượt nên không có rận, Nhưng sau đây em xin được tiếp tục tả con rận: ...." và Tí lại bắt đầu tả con rận.

Lần khác, cô giáo ra một đầu đầu bài tập làm văn miệng tại lớp: "Hãy tả cảnh buổi sáng sớm".

Cả lớp yên lặng nghĩ bài. Sau 30 phút, Tí đã nhanh nhẩu xung phong đứng lên:

- Thưa cô! Em xin phát biểu.

- Nào! Mời em Tí!

- Thưa cô! Buổi sáng sớm mai, bố bắt em ra ngoài sân tập thể dục. Em nhìn thấy ông mặt trời hiện ra. Em thấy một con gà trống đuổi theo một con gà mái.

- Thế rồi thì sao? - cô giáo hỏi

-Thế rồi thì con gà trống bắt con gà mái cõng nó đi chơi!

- Thôi ngay!

- Em cũng bảo thôi nhưng nó vẫn không thôi.

- Im ngay!

- Nó không im ngay mà con trống lại còn gáy: ò ó o o o... con mái thì cúc cù cu cu...
(sưu tầm)


Được sửa bởi sink12 ngày Sat 29 Jan 2011, 7:07 am; sửa lần 1.

sink12

Tổng số bài gửi : 94
Points : 116
Join date : 15/11/2010
Age : 22
Đến từ : HCM city

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Tập san Chào mừng 30 năm thành lập trường Trần Phú.

Bài gửi by sweetcat on Thu 27 Jan 2011, 10:31 am

bài của bạn Uyên khá snág tạo, còn của bạn H là sao, hình như lạc đề :?

sweetcat

Tổng số bài gửi : 318
Points : 446
Join date : 14/11/2010
Age : 22
Đến từ : bụng mẹ :D

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Tập san Chào mừng 30 năm thành lập trường Trần Phú.

Bài gửi by sink12 on Fri 28 Jan 2011, 8:36 am

t hOk bít...t chỉ bít là fai làm truyện cười...& ko nhất thiết liên quan đến trường Trần Phú...chỉ cần về thầy cô...học trò...

sink12

Tổng số bài gửi : 94
Points : 116
Join date : 15/11/2010
Age : 22
Đến từ : HCM city

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Tập san Chào mừng 30 năm thành lập trường Trần Phú.

Bài gửi by Maria_Mytamun on Sat 29 Jan 2011, 6:10 am

Duyệt hai bài của Tường Uyên và Hiền nha. Mà bài Hiền là tự sáng tác hay sưu tầm? Các bạn nhớ ghi rõ thông tin post bài nhé. Mà lưu ý là đừng "tám" ở đây nha. Sẽ làm loãng topic.

Tên: Giang.
Chưa nghĩ ra tên câu chuyện.

Mỗi khi nghĩ về Linh, Nguyên thường nhớ đến lưng của cậu ấy.
Còn mỗi khi nghĩ về Nguyên, Linh thường nhớ đến dáng ngồi của cậu ấy.

Ngày đầu nhập học, Nguyên rất ghét Linh. À không, Nguyên ghét tất cả mọi người. Nên cậu chẳng bao giờ đáp lại bất cứ một lời chào hỏi nào. Ấy vậy, trong lớp lại có một tên điên - Linh - cũng đồng thời là lớp trưởng luôn chào Nguyên mỗi buổi sáng cũng với nụ cười rất dễ mến. Cậu thấy Linh khá quen nhưng chẳng biết đã gặp ở đâu.

Một hôm, Nguyên ốm. Linh thay mặt cả lớp đến thăm. Chưa nói được lời chào thì cửa nhà đã đóng sập lại. Nguyên nói vọng ra: "Cút đi." Nguyên rất ghét ai đó thấy mình bệnh. Vì những lúc như vậy cậu thấy bản thân mình rất yếu đuối. Nguyên nghe thấy tiếng bước chân. Chắc Linh đi về rồi. Lúc này cậu mới yên lòng lên giường nằm ngủ. Nằm được 30 phút, Nguyên nghe thấy tiếng Cộc Cộc ngoài cửa một lần nữa. Lúc mở ra, chỉ thấy một hộp thức ăn, một giỏ trái cây và....thuốc cảm. Có một tờ giấy nhỏ ghi: "Mong cậu sớm bình phục." Nguyên nhìn xung quanh, chẳng còn ai nữa. Cậu cứ đứng ngoài cửa thật lâu. Rồi đem những thứ cầm trên tay vào nhà.

Sáng hôm sau, cậu đem hết mọi thứ trả lại cho Linh. Nhưng Linh chỉ nhận mỗi hộp cơm còn thuốc cảm và giỏ trái cây để lại. "Đây là tấm lòng lớp dành cho cậu. Cậu nên nhận." - Linh nói, giọng cậu nhè nhẹ, khoan thai. Giờ Nguyên mới thấy Linh quả là có khả năng thuyết phục người khác. Không những vậy, Linh còn học rất giỏi. Quản lí lớp cũng rất tốt, cũng rất hòa đồng và dễ mến. Việc gì phải để ý một đứa như cậu nhỉ? Có lẽ Linh là một tên điên chăng? Hoặc giúp cho bạn mới "nhập cuộc" với lớp là một trách nhiệm của lớp trưởng? Chắc vậy rồi.

"Nguyên đang làm gì vậy?"

Nguyên đang ngồi thơ thẩn nhìn thì choáng váng khi mà gương mặt Linh phóng to ngay trước mắt mình. "

Chả làm gì cả." - Cậu đáp.

"Vậy tập cầu lông với mình được không?"

"Không muốn tập."

"uhm....tạm biệt cậu nha."

Nguyên quay mặt ra chỗ khác, không đáp. Sao tên này cứ bám lấy cậu hoài vậy?

"Ê." - Dù là không hay giao tiếp với mọi người nhưng Nguyên vẫn kết giao với một hai bạn trong lớp. Tất nhiên cũng là những đứa bất cần như Nguyên.

"Gì?" - Hoàng hỏi.

"Lớp trưởng là gay hả?"

PHỤT. Hoàng lấy tay lau miệng sau khi lỡ phun hết nước ra ngoài, quay sang nhìn Nguyên, mắt Hoàng giựt giựt như đang nghe một chuyện gì kinh khủng lắm. Ờ, mà cũng khủng thật. - "Mày nói cái gì?"

"Lớp trưởng là gay hả?" - Nguyên nhắc lại.

"Lớp trưởng không là gay. À mà tao chẳng biết. Sao mày lại hỏi như thế?"

"Mày có thấy nó hay để ý đến tao không?"

Hoàng ngẫm nghĩ một hồi rồi cậu bạn A! một tiếng: "Đúng ha. Nó cũng hay bắt chuyện với mày. Mà mày lo nó thích mày à?"

Nguyên chẳng đáp, cậu im lặng nhìn về khoảng xa, nơi Linh cũng các bạn tập đánh cầu lông. Một lát sau cậu quay sang hỏi Hoàng: "Thế tại sao nó cứ bám tao hoài?" Hoàng cười ha hả rồi vỗ vai Nguyên bộp bộp, ra giọng "trải đời" : "Một là mày ăn dưa bở. Hai là....tao không biết. Cái đó phải hỏi nó mới biết được." Phải hỏi Linh ư? Những lời nói của Hoàng cứ quanh quẩn trong đầu Nguyên mãi thôi. Nhưng mà Nguyên chả là người hay suy nghĩ lâu gì cho cam. Chàng ta quyết định sẽ hẹn Linh một bữa. Không cần nghĩ ra ngày hẹn cho đau đầu chi bằng ngay hôm nay luôn đi.

"Bạn hẹn mình ra đây làm gì?" - Linh hỏi Nguyên khi cả hai đứng ở một nơi nào đó trong trường.

"Sao mày cứ hay bắt chuyện với tao?"

"A....ra là cái đó à." - Linh cười - "Tại vì mình muốn kết bạn với bạn."

"Kết bạn?" - Nguyên hỏi lại, cậu có chút không hiểu. Kết bạn là sao nhỉ? Mà tại sao lại muốn kết bạn với cậu cơ chứ.

"Vì mình thích kết bạn với bạn thôi."

"Thích?"

"Ừ." Linh cười đáp.

"Kết bạn là sao?" - Thích là gì?

"Kết bạn là chúng ta sẽ trở thành bạn với nhau chứ sao?"

"Vui không?"

"Vui."

"Tao không hiểu cho lắm." - Nguyên thành thật nói.

"uhm....mình cũng không hiểu lắm đâu. Nhưng có khi tụi mình làm bạn với nhau sẽ hiểu chăng?"

"Tại sao."

"Vì trực giác của mình mách bảo vậy."

Nguyên ngẫm nghĩ một lát rồi nhìn Linh, nhìn nụ cười của Linh thật lâu : "Cũng được thôi. Nhưng mà giớ chúng ta là bạn bè thì chúng ta làm gì đây?"

"Thì giống như bình thường thôi."

"Bình thường là sao?"

"Là mỗi lần Linh chào Nguyên thì Nguyên chào lại Linh là được."

Thế là mỗi buổi sáng, Linh, Nguyên hai người đều chào nhau. Từ những cái nhỏ nhặt nhất, tình bạn được hình thành, được vun đáp và trở thành một phần trong cuộc sống của cả hai. Chẳng biết từ bao giờ nơi nào có Linh thì nơi đó sẽ có Nguyên, Linh và Nguyên luôn chung nhóm. Hôm nay, cả hai ở nhà Nguyên, ôn bài cho kì thi sắp tới.

"Cộc!Cộc!"

"Nguyên học đi, để Linh cho." - Linh chạy vội ra mở cửa thì cậu chết điếng. Trước cửa, một người phụ nữ trung niên cũng đang trong tình trạng tương tự giống cậu. Đôi mắt bà mở to , dường như chẳng tin nổi vào mắt mình nữa.Cả người bà tự giác run lên.

Cả hai cứ đứng như thế khá lâu, cho đến khi Nguyên chẳng kiên nhẫn ngồi chờ Linh quay lại nữa. Chàng ta mới bước ra ngoài thì ngay lập tức Nguyên nhìn thấy người phụ nữ kia.

"Bà ở đây làm gì?" - Gương mặt Nguyên nhăn lại, giọng cậu lạnh lùng. Cậu chẳng bao giờ thích nổi người phụ nữ này. Cậu vỗ vai Linh: "Đứng đó làm gì? Vào trong đi kìa. Còn bà, bà về cho..."

"Linh." - Môi người phụ nữ mấp máy. Bà rơi nước mắt.

Nguyên quay sang hỏi : "Cậu quen người đàn bà này?" Linh im lặng gật đầu: "Đó là mẹ ruột của tớ." Và nước mắt cậu chảy ra...Linh vẫn còn nhớ hơi ấm, mùi hương của mẹ khi được mẹ bế trên tay...vậy mà...

"Tớ vẫn còn nhớ hơi ấm, mùi hương của mẹ khi được mẹ bế trên tay. Giọng của mẹ khi ru tớ ngủ..." Nguyên im lặng nhìn Linh. Lắng nghe giọng nói đều đều, khoan thai của cậu cứ như thể đó không phải là cậu, không phải là mẹ ruột của cậu và cũng không phải là mẹ kế của Nguyên. "Thật ra tớ biết cậu là con của dượng từ lâu rồi."

"Khi nào?"

"Khi mà ba cậu đi họp phụ huynh học sinh. Tớ nhận ra ông ấy vì đã từng thấy ảnh của dượng ở trong ví mẹ . Nó được đặt đầu tiên. Sau đó là hình ảnh nhà tớ. Cho nên tớ muốn kết thân với cậu. Có lẽ vì cậu là con dượng. Đúng. Tớ thắc mắc con của dượng sẽ là một người như thế nào. Qua cậu tớ sẽ cảm thấy mình có một mối dây liêc lạc nào đó với mẹ. Đúng. Nhưng hơn hết mọi thứ....tớ cũng giống cậu. Cùng là ba mẹ ly hôn. Cùng là sống với ba. Có thể hành động của hai chúng ta khác nhau nhưng tớ biết cả hai đứa đều thiếu tình thương. Chỉ khác ở chỗ trong khi tớ tỏ ra hoàn hảo thì cậu cứ cố tỏ ra bất cần mà thôi. Sao cậu có còn muốn kết bạn với tớ nữa không?"

"Sao cậu không hận mẹ cậu?" - Nguyên hỏi.

"Hận ư? Vì dù có hận hay thương đi chăng nữa đó vẫn sẽ mãi là người sinh ra tớ. Từng ru tớ ngủ. Từng ôm tớ vào lòng. Từng chăm sóc tớ và quan tâm cho tớ mỗi khi bị ốm. Vậy thôi."

"Chỉ đơn giản vậy thôi ư?"

"uhm..."

"Vậy..." - Nguyên im lặng một lát rồi nói: "Vậy khi nào tụi mình đi thăm mẹ tớ đi. Tớ biết địa chỉ bà ấy đang sống nhưng không bao giờ chịu đi thăm..."

"Còn chuyện tớ dối gạt cậu?" - Giọng Linh ngạc nhiên.

"Cậu chả dối gạt tớ chuyện gì cả. Có thể cậu không nhận ra nhưng khi vào nhà cậu, tớ biết ngay là ba mẹ cậu đã ly hôn. Vì có mẹ thì sẽ rất khác biệt so với một gia đình không có mẹ. Còn chuyện mẹ kế tớ là mẹ cậu thì cũng chả có gì to tát."

"haha....có lẽ vậy."

"tất nhiên rồi."

Hôm nay Linh đã tìm được một "kho báu" cho riêng mình. Và Nguyên cũng thế.

Tình bạn của họ cứ như vậy thôi. Không nhiều "phong ba", đôi lúc vô lý nhưng lại rất hợp lý. Tuy nhiên mọi thứ đều chẳng quan trọng nữa khi mỗi ngày trôi qua, họ đều trân trọng người bạn của mình hơn.

Cyk
27/11/2011
Mong mọi người góp ý cho bài viết của Giang nhé. Nhưng mà đừng post ở đây. Pm về nick là được rồi. Ngoài ra mình thấy các bạn gửi bài nhưng chưa ghi tên thật của mình thì phải? Nhớ ghi nha.


Maria_Mytamun

Tổng số bài gửi : 70
Points : 85
Join date : 17/11/2010
Age : 22
Đến từ : nowhere.

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Tập san Chào mừng 30 năm thành lập trường Trần Phú.

Bài gửi by pe_and_nhox_pin on Sun 30 Jan 2011, 2:54 pm

NÂNG CÁNH ƯỚC MƠ

Em là hạt cát trong biển đời sâu thẳm
Tri thức kia là cả một đại dương
Rất nhiều ngã, chẳng thể chọn một con đường
Thầy chỉ lối, mở ra nhiều cánh cửa

Em là tia nắng trong ban mai chan chứa
Rọi vào đâu để thấy có ích hơn?
Thầy nâng đỡ cho cánh chim đang lớn
Chăm sóc thêm cho hoa nở khắp vườn

Ngày đến trường em chờ nghe giọng nói
Những nét hoa và dáng bước ung dung
Màu nắng kia lẫn quyện vào màu ngói
Mái trường xưa – bao kỉ niệm đà từng …

Sự nghiệp trồng người – chuyện thầy luôn trăn trở
Em giờ đây nguyện tiếp sức cùng thầy

Hạt mầm sẽ nở thành cây
Màu xanh rồi sẽ lấp đầy hành tinh
Công lao dù có vô hình
Thầy cô tâm huyết lặng thinh vì người

Tên : Ngọc Đào

pe_and_nhox_pin

Tổng số bài gửi : 43
Points : 47
Join date : 15/11/2010
Age : 22
Đến từ : HCM city

Xem lý lịch thành viên http://www.facebook.com/#!/profile.php?id=100001145613595

Về Đầu Trang Go down

Re: Tập san Chào mừng 30 năm thành lập trường Trần Phú.

Bài gửi by SoNe on Mon 31 Jan 2011, 11:37 am

ƠN THẦY

Nắng ban mai đã lên rồi thầy ơi
Trên con đường em đón chào ngày mới
Đầy niềm tin và ước mơ vẫy gọi
Những mẫu xanh em góp nhặt cho đời

Nước từ nguồn dù trãi ra muôn lối
Cũng gom về với biển cả mà thôi
Cảm ơn thầy đã cho em đôi cánh
Bay giữa đời dù mưa vẫn đang rơi

Em bay xa nhưng quên đâu nguồn cội
Công ơn thầy như biển cả trùng khơi
Điều tốt đẹp mang đến vùng đất mới
Thầy ngày xưa – tấm gương mãi sáng ngời

Tên :Trâm Anh

SoNe

Tổng số bài gửi : 39
Points : 61
Join date : 14/11/2010
Age : 22

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Tập san Chào mừng 30 năm thành lập trường Trần Phú.

Bài gửi by pe_and_nhox_pin on Tue 01 Feb 2011, 12:17 pm

Tên Xuân Hương (post dùm XH nha)
Đừng để ngày qua trong trang sổ rỗng
Ngày đi tháng đến,năm mới sang rồi.Khi còn tuổi trẻ em chưa biết nhớ tiếc thời gian.Như hoa đang nụ,cái chờ em là cả mùa nẩy nở phía trước.Ngày đi nghĩa là mùa hoa đang đến.Nhớ tiếc không mạnh bằng mong chờ trong em.
Nhưng mùa nẩy nở sẽ chỉ đến khi ta biết vun trồng.Em có thể chưa nhớ tiếc thời gian,nhưng sẽ vô cùng hối hận nếu bỏ quên vun trồng.Nếu ngày qua tháng lại em vùi trong trong những trò chơi vô bổ, đâu còn tâm trí cho luyện rèn.Nếu quỹ thời gian cá nhân bị nuốt chửng trong những hưởng thụ dễ dãi,tâm hồn em đâu có được tưới tắm những sâu sắc trong lành.Nếu năng lượng quý báu của tuổi ta bốc hơi mất tăm tích cùng những mải mê dọc đường,thì cái còn lại với ta phải chăng chỉ là những cỗ cần bạc màu thoải dần,một ngày kia cho nước xối cuốn đi.
Thời gian thực ra không phải là ngày hay tháng năm.Em hiểu ra điều này khi thầy giáo già nói về những vòng đời trên những cây gỗ..Em hiểu ra điều này khi cô giáo nhắc chuyện đọc sách hằng ngày cũng như gom nhặt từng mùa phù sa.Em hiểu ra điều này khi thầy giáo dặn đi đâu,dọc gì cũng nên có một cuốn sổ tay ghi chép bên mình.
Mỗi năm qua đi là một vòng đời,th ể hiện qua sự vạm vỡ của những cây gỗ. Mỗi m a đi qua thể hiện những ruộng đồng màu mỡ.Mỗi ghi chép khi đọc,khi học là những trí tuệ gom nhặt vào từng trang sổ nhỏ.Thầy dặn em đừng chỉ chép lạ những gì đã nghe, đã đọc đã thấy.Thay vì thế,hãy ghi l ại những gì mình suy nghĩ v ề điều đã nghe, đã đọc, đã thấy.
Ghi lại một ngày chỉ là tờ lịch thôi.Ghi lại một năm chỉ là cuốn lịch thôi.Ghi lại trải nghiệm một đời bằng số đếm chỉ là thời lượng "hưởng
dương" thôi.Thời gian chỉ bằng số đếm vô hồn và đôi khi vô nghĩa.
Sáng nay em mở cuốn sổ năm cũ và cảm thấy đôi chút bàng hòang.Chi chít chữ nhưng sao em vẫn cảm thấy rỗng vô cùng.Tại vì em quên lời thầy.Tại vì em lười đọc sách nên không ghi chép được gì đ áng giá .Tại vì em máy móc ghi nhớ những điều giờ đây chỉ là dữ liệu,có thể tra cứu d ễ dàng trên Internet.Tại vì em đã ít chia sẻ tương tác để bật lên ý t ưởng mới từ những điều đ ã biết.Tại vì em để thời gian ngắn hạn cuốn mình đi trong những điều ngắn hạn.Tại vì sao ?
Và em tự hỏi có khi nào ta lật từng trang sổ kín chữ mà thấy đấy v ẫn là nh ững trang sổ rỗng ? Có khi nào ta nhớ tiếc thời gian như là cơ hội để làm giàu tâm hồn,t ư duy cho mình?Ngày rộng tháng dài trước mặt, nhưng đừng lại đếm thời gian bằng từng trang sổ rỗng,vì như thế chỉ là thời gian vật lý vô hồn mà thôi !


( Trích từ báo Hoa Học Trò)

pe_and_nhox_pin

Tổng số bài gửi : 43
Points : 47
Join date : 15/11/2010
Age : 22
Đến từ : HCM city

Xem lý lịch thành viên http://www.facebook.com/#!/profile.php?id=100001145613595

Về Đầu Trang Go down

Re: Tập san Chào mừng 30 năm thành lập trường Trần Phú.

Bài gửi by sweetcat on Tue 01 Feb 2011, 4:46 pm

"CÔ TIÊN" CỦA NHỮNG HỌC SINH CÁ BIỆT



ngày 19/11/2010 Báo Pháp Luật có đưa tin về Cô Nguyễn Tuyết Trinh một gương sáng của Trường THPT Trần Phú


Một cô giáo chủ nhiệm tận tâm “chuyên trị” học sinh cá biệt. Cô quan niệm ngựa chứng là ngựa hay, mỗi học sinh có một hoàn cảnh riêng, cần phải hiểu để chia sẻ và nâng đỡ. Bao năm qua cô đã dìu dắt, uốn nắn nhiều học sinh cá biệt thành người tốt.
Gắn bó được ba năm với Trường Quang Trung, năm 1997 cô về Trường Trần Phú cho đến giờ. Cô cười: “Không biết có phải là duyên mà hầu như năm nào tôi cũng được phân vào lớp có nhiều học sinh cá biệt…”.


Học trò và tướng cướp

Cô nhớ lại: “Ngày mới ra trường, làm chủ nhiệm lớp 10A4, trong lớp có P. học yếu do hoàn cảnh nghèo, mẹ làm thuê, bản thân P. phải đi bán vé số kiếm tiền cho cha ăn nhậu. Ngày nào không mang đủ tiền về thì bị ba đánh. Tôi nhiều lần nói chuyện với người cha ấy nhưng thất bại. Rồi một ngày tôi nhận tin em bị bắt vì tội trộm cắp và lãnh án tù hai năm. Tôi lặng người… Trong tù, P. viết thư cho bạn thông qua địa chỉ trường, trong đó có câu: “Tú ơi, tao nhờ mày nhắn với cô Trinh tao nhớ cô, tao kính trọng cô nhất trên đời. Tao ân hận vì không nghe lời cô dạy nên mới ngồi tù”. Đọc những dòng chữ thân quen đến thân thương của học trò tôi nghẹn ngào, giấu nước mắt. Tôi ân hận trách mình đã không dạy học sinh sống tốt!”.
Hai năm sau em ra tù. Một lần tình cờ em gặp tôi trên đường. Vừa trông thấy tôi, em quăng chiếc xe đạp ở ven đường, chạy lại bên tôi, vòng tay rồi quỳ xuống, nói: “Em xin lỗi cô, em mới ra tù!”. Nước mắt lưng tròng, tôi cũng chỉ kịp nói: “Cố gắng sống tốt nghe em!”. Sau này, được biết em vẫn sống bằng nghề bán vé số dạo, lương thiện!...


Và đời nở hoa

“Tôi quan niệm ngựa chứng là ngựa hay. Mỗi học sinh có một hoàn cảnh riêng, cần phải hiểu để sẻ chia và nâng đỡ” - cô chia sẻ kinh nghiệm giảng dạy học sinh cá biệt.



Cô giáo Nguyễn Tuyết Trinh

Cách đây năm năm, cô chủ nhiệm một lớp bán công, chỉ có vài em học lực trung bình, còn lại là yếu. Tìm hiểu từng học sinh, thấy tới 60% học sinh có hoàn cảnh gia đình phức tạp, nếu thất học thì cuộc đời các em sẽ càng bi đát. Cô dành nhiều thời gian trò chuyện, tìm hiểu tâm lý, hoàn cảnh của từng em một để có cách dìu dắt. Em Ngô Xuân H. nghịch phá, chọc giận thầy cô, bạn bè rồi nằm dài trên bàn. Qua tìm hiểu, biết cha mẹ ly hôn, H. sống cùng mẹ. Mẹ em vất vả làm mướn từ sáng đến tối, không có thời gian quan tâm, dạy dỗ em. Cô đề nghị nhà trường miễn học phí cho em. Thế nhưng H. lại xài điện thoại di động (ba em “bù đắp” tình cảm cha con bằng món quà này). Các bạn trong lớp bức xúc và tỏ ra xem thường H. Cô gọi H. lại phân tích: “Con có bao giờ nhìn thấy mẹ xanh xao, tảo tần đi làm thuê để có tiền cho con ăn học không. Mẹ chỉ trông vào con và mong ngày mai con được đi học, có công việc làm đàng hoàng, nuôi mẹ”. Nghe tới đây, H. khóc nức nở và nói: “Cô nói đúng!”. Cô gặp cha mẹ H. nhỏ to tâm sự, đề nghị họ quan tâm tới em hơn, vật chất không bù đắp được tình thương. Đến hết học kỳ một, H. học khá hẳn lên, vượt hai bậc học lực. Cô đề xuất nhà trường khen thưởng đặc biệt. H. hạ quyết tâm với cô: “Cuối năm con quyết đạt học sinh giỏi”. Và thật sự H. đạt học sinh khá-giỏi, rồi đậu vào đại học ngay trong năm đó. Năm học mới 2006-2007, H. về trường nhận phần thưởng danh dự là học sinh đậu đại học. “H. đã hát bài Tình mẹ tặng tôi. Tôi hạnh phúc vô cùng, phần thưởng lớn mà H. đã dành cho tôi và tôi như được tiếp thêm sức mạnh để đến với các học sinh cá biệt sau” - cô Trinh nói.


Chỉ có tình thương ở lại với đời…
“Từ bé tôi đã được ba mẹ hướng nghiệp làm nhà giáo hoặc làm bác sĩ vì đây là hai nghề tự giáo dục lòng nhân, lòng từ tâm của chính bản thân mình”. Cô Nguyễn Tuyết Trinh, giáo viên hóa Trường THPT Trần Phú (quận Tân Phú, TP.HCM) đã chọn nghề theo lời khuyên ấy.
Năm 1993, tốt nghiệp khoa Hóa ĐH Sư phạm, cô được phân công về dạy ở Trường THPT Quang Trung (Phước Thạnh, Củ Chi). Lần đầu cô đi nhận nhiệm sở, mới được nửa đường thấy hoang vắng, hiu quạnh cô định trở về nhà. Rồi một cơn mưa định mệnh đã làm trỗi dậy tình yêu thương giữa người với người. Hôm đó, cô tình cờ chứng kiến một cô bé khoảng 15-16 tuổi với tà áo dài trắng rất cũ vác chiếc xe đạp trên con đường đất đỏ đến trường, một chiếc xe ben chạy ngang hất cả nước bùn đỏ vào người em. Em học sinh bé bỏng đứng tần ngần khóc và cô chạnh lòng rồi quyết định gắn mình với vùng đất này. Trường heo hút, học sinh mất căn bản đến mức hỏi đến kiến thức hóa lớp 8, lớp 9 các em đều “ú ớ”. Nhẫn nại, cô dạy học sinh lại từ đầu, củng cố kiến thức cơ bản môn hóa học.
Cô trò cùng nhau đánh vật với khó khăn và ngay thế hệ ấy có nhiều em thành đạt. Một trong số đó là Trần Minh Hóa, nay là phó giám đốc một công ty kinh doanh ngành điện. Hay Kim Chi là trưởng phòng nhân sự một công ty trong Khu công nghiệp Tây Bắc, Củ Chi. Gặp lại cô, họ lại kể cho cô nghe những câu chuyện thế thái nhân tình, những va vấp của cuộc sống, chờ cô lời khuyên như những học trò bé nhỏ ngày nào. “Đấy là những món quà rất lớn đối với cái nghiệp “gõ đầu trẻ” của tôi. Có gì vui hơn khi học trò nhớ tới mình và đến tặng cô những bài hát về tình thầy trò, rồi trải lòng nhau, lắng nghe nhau, gắn kết nương tựa vào nhau, tiếp cho nhau sức mạnh để sống tốt” - cô Trinh chia sẻ.
Chỉ đường, nâng bước
LA - một nữ sinh sức khỏe yếu, tiếp thu kiến thức chậm, trí nhớ kém. Gia đình chuyển sang học dân lập nhưng em học cũng không nổi, cuối cùng chuyển về học hệ bổ túc Trường Trần Phú. Tôi nghĩ rằng A. vốn dĩ yếu đuối nên cha mẹ không dám cho A. làm việc gì, từ đó cháu mới thụ động và bi quan trong cuộc sống. Tôi lên kế hoạch, thời khóa biểu cho A. làm công việc nhà giúp mẹ. Tiếp theo, tôi hướng dẫn em phương pháp học tập, phát triển tư duy. Tôi tập cho em tính kiên nhẫn, chịu đựng vượt khó khăn. Gần hết học kỳ một, em bắt kịp bạn bè, tự tin hẳn lên và ham học đến độ bệnh mà cũng đòi đi học. Tôi phân công một học sinh khá kèm em và em tiến bộ hẳn. Tôi hướng nghiệp cho em không nên thi đại học vì sức khỏe và kiến thức, chỉ nên học cao đẳng và năm đó LA đậu hai trường cao đẳng.
Cô Trinh dốc hết tình thương với học trò
Gắn bó với Trường Trần Phú hơn 13 năm, cô Trinh để lại trong tâm trí nhiều thế hệ học trò những hình ảnh đẹp. Hiện nay, cô là khối trưởng chủ nhiệm, có uy tín và truyền đạt phương pháp giáo dục học sinh cá biệt cho nhiều giáo viên khác trong trường. Những hành vi của học sinh như quậy phá, lười học… cô có thể truy nguyên lại và lý giải nó thông qua việc tới gia đình tìm hiểu hoàn cảnh, đời sống từng học sinh một, rồi dùng biện pháp tâm lý nói chuyện nhỏ nhẹ, phân tích cái đúng, cái sai cho học trò mình nhận thức và hiểu.
Cô NGUYỄN THỊ HIẾU HẠNH,Phó Hiệu trưởng Trường THPT Trần Phú
Cô Trinh đã làm ra điều kỳ diệu!
Tôi sống cảnh gà trống nuôi con, không đủ tế nhị để sát sao tâm lý con ở tuổi mới lớn. Cháu ngày càng bướng bỉnh, cha con xảy ra xung đột. Học lực con tôi giảm từ loại khá năm lớp 10, loại trung bình lớp 11 và ngay kỳ thi thử đầu lớp 12 rớt xuống loại kém. Cô Trinh đã gọi điện thoại báo động, mời tôi đến trường cùng tìm hiểu và bàn phương án động viên cháu học. Chính nhờ sự tận tâm, tận lực của cô, học kỳ hai con tôi thay đổi tính tình, trở lại loại khá và đậu tốt nghiệp, đậu vào đại học. Với tôi, đó là điều kỳ diệu!
Phụ huynh em K., học sinh lớp 12 22C Trường Trần Phú
niên khóa 2008-2009

sweetcat

Tổng số bài gửi : 318
Points : 446
Join date : 14/11/2010
Age : 22
Đến từ : bụng mẹ :D

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Tập san Chào mừng 30 năm thành lập trường Trần Phú.

Bài gửi by Yubin on Sat 05 Feb 2011, 8:37 pm

Thăm thầy
Gì vui hơn trò cũ đến thăm thầy
Có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng , rất nhẹ ...
Hẻm cũ , nhà xưa , tường rêu , lặng lẽ
Hồi hộp phút chờ ... cửa mở thầy đây !

Khách là ai ? Thầy chẳng nhận ra ngây
Con đây ạ ! học trò thầy thuở ấy !
Trò cũ tới thăm , lớp xưa hiện lại .
Loang loang ánh nhìn , loang loang nét môi

Vang tiếng nô đùa , vẳng giọng đọc bài
Rộn rịp nhịp trống vào ra mỗi buổi ...
Và cậu trò nhỏ , nghèo , đói mà run
"Cậu bé" ngồi đây tay vẫn run run
Không còn đói mà thương thầy già yếu !

Con khỏi lo . Thầy tiền vơi gạo thiếu
Chuyện lẽ thường , đời đạm bạc từng quen
Mối bận tâm, nhắc lại nếu con quên :
"Đời chỉ đẹp, nếu có tình có nghĩa !"

" Người thường không tránh khỏi cái chết
Nhưng thiên tài thì vẫn đang sống "


Nguồn: http://www.yeuhoabinh.com

Yubin

Tổng số bài gửi : 173
Points : 193
Join date : 15/11/2010
Age : 22
Đến từ : Yg Fam and Mặp's house :))

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Tập san Chào mừng 30 năm thành lập trường Trần Phú.

Bài gửi by pe_and_nhox_pin on Wed 09 Feb 2011, 5:40 am

QUA TRƯỜNG CŨ NHỚ NGƯỜI XƯA
(Nguyễn Văn Tài)

Không còn trẻ để cùng hoa phượng vĩ
Và cùng em trầm lặng dưới sân trường
Mùa hạ thoáng ngậm ngùi trong ý nghĩ
Dặm đường đời em có vẹn yêu thương
Và không trẻ để còn mơ mợng nữa
Lá vu vơ màu hoa đỏ tim người
Mùa hạ khiến tâm hồn tôi mở cửa
Đón em về trong xa thẳm mù khơi
Người cũ mù khơi, tình đầu xa thẳm
Lòng như mưa rơi mấy giọt đầu mùa
Qua trường cũ với một lần mây xám
Kiếp phiêu bồng thương tiếc đoạn thơ xưa
Không còn trẻ để làm thơ tình nữa
Nghe lao đao cuộc sống gọi tên mình
Em áo lụa bây giờ còn áo lụa ?
Cho yên lòng hàn sĩ buổi lênh đênh
Qua trường cũ chút tình xưa nghĩa cũ
Cánh phượng hồng rơi- nhớ nhớ-quên quên .


THỜI GIAN CỦA CHÚNG TÔI
-Nguyễn Vũ Tiềm-

Năm mới của chúng tôi- không bắt đầu từ tháng giêng
Tháng chín gõ ba hồi chín tiếng
Cổng trường mở ra- năm mới ùa vào
Ánh mắt nào cũng trời thu xôn xao
Tiếng nói chen nhau sân trường thành chật hẹp
Mõi tiết học bốn mươi lăm phút
Cả chiều dài thế kỷ xếp sao đây
Sáng hồi hộp từng trang
đêm thao thức từng dòng
Vầng trăng bạn vơi đầy cùng bình mực
Quỹ đạo hành tinh cùng vẽ hình e líp
Trang hình học không gian nối điểm sáng sao trời
Khép lại nhà bao ấm lạnh lo âu
Hồi trống gọi những niềm vui tới lớp
Đồng nghiệp ơi, trang đời, trang viết
Đêm trắng làm sao giấu nổi trên đầu
Thời gian của chúng tôi không tính tháng, tính ngày
Tính bằng những lớp người lớn lên nối tiếp
Thu vườn vừa đến lứa đầu mùa e ấp
Hè đã chào lớp tuổi chín ra đi .


TRƯỜNG TÔI


Cổng trường tôi trông rất xinh
Tường cao cổng sắt , dưới hình văn hoa
Bước vào thoang thoảng hương hoa
Trời cao xanh ngắt , mây là là bay
Râm râm bóng mát hàng cây
Trưa trưa gió thổi lay cây rì rào .
Xa xa hàng dương vẫy chào
Gần gần phượng hồng thì thào gọi thương
Cùng nơi khắp chốn trong trường
Sinh viên đùa giỡn , thân thương chuyện trò
Người nói nhỏ , kẻ nói to
Xôn xao tiếng hát tiếng hò du dương
Vọng xa nghe tiếng giảng đường
Bao la trang trải tình thương cô thầy
Dạo quanh xa đó gần đây
Nơi đâu đẹp nhất là đây trường mình .


NGẨN NGƠ SÂN TRƯỜNG

Trường tôi to , rộng và cao
Nơi cây phượng vĩ năm nào nở hoa !
Trường tôi có bạn gần xa
Mải mê lo học , ngân nga gạo bài
Trường tôi toàn những nhân tài
Học bao điều mới ... thi dài dài thôi
Trường tôi đâu có xa xôi
Thầy cô dạy dỗ chúng tôi nơi này
Trường tôi toàn những điều hay
Có thầy có bạn ngày ngày thành công
Trường tôi thoả được ước mong
Cho các bạn bước vào trong cuộc đời
Trường tôi có chỗ , có nơi
Bạn nào muốn đến xin mời ghé thăm
Bách Khoa vững cùng tháng năm
Dang tay chào đón , mọi miền bạn thân


Nhớ ...


Chốn ấy bốn mùa tràn cỏ dại
Với tràm xanh thơm mấy dải rừng
Hồ phía tây từng chiều lặng gió
Mặt trời chiều xuống đỏ rưng rưng .

Chốn ấy con đường quanh co lắm
Đưa bước chân đến mấy dãy lầu
Sinh viên năm nhất lòng nhiều nỗi
Nên mùa thu man mác gì đâu !

Một ngày đôi mắt buồn không nói
Một ngày ngồi ngóng sao chìa lìa
Một ngày vui buồn không ai tới
Một ngày đàn hát giữa đêm khuya .

Có trưa lốc cốc dăm ba tiếng
Ông quản lý già gõ cửa đưa thư
Có chiều mưa mênh mông như biển
Nằm co ro trong khói sương mù.

Chốn ấy học hành dang dở lắm
Hoa sứ ngát hương cả giảng đường
Mặt hồ , tràm xanh và cỏ thắm
Chỗ trai gái ngồi kín yêu thương .

Hai mươi tháng mười một


Khai trường thoáng đã trôi qua
Ngày thầy cô đến lòng ta rộn ràng
Thầy ta tóc vội phai tàn
Vì lo dạy dỗ cho đàn sinh viên .
Sân trường bách Khoa có duyên
Đón chào các bạn khắp miền Việt Nam
Trường ta có phải trăng rằm
Mà sao ngày hội như nằm trong trăng .
Trường ta có một bảng vàng
Ghi tên các bạn tuổi vàng nổi danh
Trường ta đẹp tựa trong tranh
Giống như hương sắc của nhành hoa sen .
Người người lũ lượt thay phiên
Giữ nhiều tiết mục đề tên trong trường .


Mãi trong tôi, ngôi trường ấy


Ngày nào còn bỡ ngỡ
Loay hoay trước cổng trường
Chưa một chút bâng khuâng
Với ngôi trường mới ấy

Mấy hàng cây phượng vĩ
Mấy gốc lá bàng to
Hình như muốn thầm thì
Bạn ơi vào đi nhé !

Kia rừng dương vẫy gọi
Hoà quyện tiếng chim chuyền
Như một khúc giao tình
Cùng đón chào bạn mới .

Vậy mà giờ thấm thoát
Đã bao niên học rồi
Ngôi trường ngày nào ấy
Là một phần trong tôi .

Cũng hàng cây phượng vĩ
Cũng mấy gốc bàng to
Giờ là bạn tri kỷ
Ngày nào cùng có nhau

Mỗi khi lá xào xạc
Như những nốt nhạc vui
Cùng hoà vào điệu hót
Của lũ chim trên cành .

Đến khi hoa phượng nở
Đỏ rực cả sân trường
Cũng là khi ve khóc
Cho tình bạn chia ly

Ôi ! Mái trường yêu dấu
Ôi ! Thầy cô thân yêu
Chắp cho tôi đôi cánh
Bay cao trên đường đời .

Thời gian sao nhanh quá
Đã bao năm xa trường
Nơi phương xa xứ người
Nhìn cảnh nhớ trường xưa .

Tôi mong ước một ngày
Được về lại trường xưa
Tìm lại chút kỷ niệm
Của một thời mộng mơ .

Đừng nhé thời gian ơi !
Đừng phủ mờ kỷ niệm
Đừng phủ lớp rong mờ
Để còn mãi trong tôi

TRƯỜNG XƯA

Phạm Trung Kiên (HB Hương Đầu Mùa)

Cứ ngỡ rồi đây xa lắm một mái trường
Ta không đủ sức níu thời gian gần lại
Mái ngói mờ rêu, tán lá bàng xa ngái
Những con đường, sỏi đá nhịp buồn tênh


Tháng năm rơi trên bậc thềm chênh vênh
Sân trường cũ, và bài thơ cũng cũ
Ô cửa sổ bốn mùa nắng rủ
Và cơn mưa trong trẻo mắt bạn bè


Một mùa xa hoa phượng chật ṿng xe
Nét mực tím vương dấu tay mùa hạ
Màu xanh dịu thân thương trên ṿm lá
Nhạt sắc trời, con chim sẻ nào bay...


Qua những mùa thu vương lối heo may
Hoa cỏ tím góc sân trường thầm lặng
Ai không nhớ những ṿm trời mây trắng
Mùa tựu trường gom gió hát vu vơ...


Gốc bàng xưa im lặng đến bây giờ
Mong mỏi phía hành lang xa vời vợi
Chỉ một câu thơ cũng thành tiếc nuối
Chuyện giận hờn, viên sỏi nhỏ màu xanh


Ta cứ ngỡ rồi tất cả qua nhanh
Mái tóc xưa chắc giờ không c̣n ngắn
Đă đơn giản như ta từng ngộ nhận
Một điều ǵ, mà nào có ǵ đâu...
Bàn ghế xưa rưng rưng ngả màu


Mùa xưa cũ bâng khuâng như thần thoại
Hoa cỏ may buồn đi vào xa măi
Kỷ niệm giăng đầy rợp một mái trường quê
Bạn bè xưa chẳng có lúc t́m về


Trái bàng chín nằm ngơ trong mùa cỏ
Giọng thầy khan, trầm ngâm trong gió
Mái tóc thầy điểm bạc hoa lau
Ta cứ ngỡ rồi tất cả qua mau


Tuổi thời gian nḥe lem như giọt mực
Thương nhớ ấy nhuộm màu mây ngũ sắc
Lá học tṛ vụng dại trốn nơi nao...
Ô cửa mùa thu mây trắng lại bay vào


Ta lại thấy ḿnh những ngày thu lớp trước
Con đường mùa xa, bàn tay nào với được
Giấc mơ một mái trường màu kư ức phong rêu
Hiên lớp xưa lời thầy vọng đều đều


Bụi thời gian phủ đầy lên kỷ niệm
Bài thơ cũ đợi ta về viết tiếp
Tuổi vụng về hát gọi tháng năm ơi...
Ta bước đi tiếng trống giục bồi hồi...





LỚP XƯA

(Ngọc Anh)

Có bao giờ anh về thăm lớp học ngày xưa.
Ô cửa sổ
và cơn mưa
bất chợt.
Giọt nắng diệu kỳ đưa ta qua mùa thi.

Ngăn bàn xưa anh dù có quên đi
Vẫn cọ̀n dấu một nhành hoa quen thuộc
Màu tím diệu kỳ gợi thương, gợi nhớ.
Trên mặt bàn, câu thơ xưa cọ̀n bóng gió.
Ta viết hôm nào
trong mắt nắng
chiều nghiêng.

Những điều xưa giờ trở thành thiêng liêng.
Suốt cả đời liệu có còn gặp lại?
Những bức tường lổ loang, khờ dại.
Màu mực nhoè tan trong cõi hư không.

Có bao giờ anh thấy phượng đơm bông?
Nghe day dứt nỗi buồn chiều tháng hạ.
Hành lang quen giờ lạ
Chờ bước chân lăng quên.
Anh hãy về lớp học xưa trong đêm
Anh sẽ thấy
Một ngôi sao
từ ngày xưa
còn sáng.
Ngôi sao của nỗi niềm thời trong trắng.
Nắng lung linh đang theo lối ta về.

Vẫn biết bây giờ anh đă chẳng cọ̀n mơ
Những giấc mơ ngày xưa anh xem là hạnh phúc.
Những giấc mơ chẳng bao giờ là thật
Khi anh quên lối về
lớp học
ngày xưa.





Mái trường kỉ niệm


Đành lỗi hẹn với tiếng ve mùa hạ
Ta không về thăm lại mái trường xưa
Để gặp lại thấy cô bạn bè cũ
Trong mùa hoa phượng đỏ thắm yêu thương

Khung cửa sổ, khoảng sân trường vàng nắng
Mười mấy năm vẫn đó nét dịu hiền
Mái ngói đỏ xô nghiêng bầy sẻ đậu
Vẫn bình yên ấm áp cả con tim

Và thủa ấy tâm hồn ta đẹp lắm
Nét thơ ngây như tà áo trắng màu
Thơ ai tặng nào đâu ta đã hiểu
Sự vô tình để hoá thành giận nhau

Và ngày tháng cứ trôi đi lặng lẽ
Thoáng giật mình ta nghoảnh lại phía sau
Cứ mê mải với những dòng kiến thức
Bởi vô tình ta đánh mất tình đầu.





Mùa phượng cuối cùng

có thể giờ đây ngày đó đã khuất xa
em và anh chẳng còn ngoái lại
ai còn nhớ những tháng ngày mê mải
ta tìm kiếm chi một mùa phượng xa vời

chuyện đã qua rôi cũng sẽ qua đi
chỉ còn lại sân trường màu hoa phượng
màu hoa khát khao màu hoa bỏng rát
nắng tương tư cháy chiều hạ thuở nào

chuyện đã qua theo mây tím trôi xa
xin trả lại trong ta vẹn nguyên mùa hạ
khi cánh phượng hồng ngẩn ngơ trước gió
tiêng ve chao nghiêng rớt khẽ xuống lòng chiều

ai chờ đợi những cơn mưa ngày hạ
nơi tán cây xào xạc lá bâng khuâng
bông phượng nở và rồi bông phượng rụng
mùa hạ thật gần nay bỗng hóa xa xôi

trang nhật kí bỏ quên ngoài cửa lớp
là hành trang cho mùa hạ cuối cùng
ngàn năm sau em có về tìm lại
heo may đã tàn trong lác đác phượng rơi...




Lời xin lỗi cuối mùa

Mùa hạ đến bắt đầu từ nỗi nhớ
Ép tinh khôi trang giấy học trò
Hoa phượng lại bùi ngùi theo kỷ niệm
Tôi viết lời xin lỗi gửi cho........

Có bài thơ trong ngày bế giảng
Tự dưng bạn nhận được ấy mà
Là của tôi lén nhờ đưa hộ
Mai xa rồi giờ mong bạn bỏ qua

Cả bài hát chia tay thời áo trắng
Ôm ghi-ta chỉ một giọng đàn buồn
Lớp chúng mình bảo nhau không ai khóc
Sao vẫn có người lau nước mắt luôn

Rồi hoa phượng rồi bằng lăng lưu bút
Dẫu biết tôi mắc nợ một ánh nhìn
Ngày cuối đến dành cho nhau lời chúc
Thôi một thời đành gửi lại trong tim

Giờ hạ đến bắt đầu từ nỗi nhớ
Nghe đâu đây vang vọng tiếng trống trường
Tôi đặt bút tập làm thi sĩ
Viết về miền kư ức mến thương.

tên: Thanh Xuân(post dùm)

pe_and_nhox_pin

Tổng số bài gửi : 43
Points : 47
Join date : 15/11/2010
Age : 22
Đến từ : HCM city

Xem lý lịch thành viên http://www.facebook.com/#!/profile.php?id=100001145613595

Về Đầu Trang Go down

Re: Tập san Chào mừng 30 năm thành lập trường Trần Phú.

Bài gửi by Maria_Mytamun on Fri 11 Feb 2011, 5:41 am

Mình sẽ không làm tập san nữa.
Xin lỗi các bạn. Đặc biệt là những bạn đã sáng tác bài viết.
Lí do: không đủ bài viết. Tổng hợp lại cũng chỉ mươi bài.
Lí do thứ hai: nản =.=

Maria_Mytamun

Tổng số bài gửi : 70
Points : 85
Join date : 17/11/2010
Age : 22
Đến từ : nowhere.

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Tập san Chào mừng 30 năm thành lập trường Trần Phú.

Bài gửi by sweetcat on Fri 11 Feb 2011, 6:03 pm

xàm ghê, vậy từ đầu nói thẳng cho rồi, h` xin lỗi là xong hả chaj, bực bội, có điên lắmk, mất time, nặng băng thông

sweetcat

Tổng số bài gửi : 318
Points : 446
Join date : 14/11/2010
Age : 22
Đến từ : bụng mẹ :D

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Tập san Chào mừng 30 năm thành lập trường Trần Phú.

Bài gửi by tý chuột on Mon 14 Feb 2011, 9:00 pm

tên :Ái
sưu tầm
Chiếc lá đầu tiên

Em thấy không, tất cả đã xa rồi
Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say

Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay
Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước
Con ve tiên tri vô tâm báo trước
Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu

Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu
Bài hát đầu, xin hát về trường cũ
Một lớp học bâng khuâng màu xanh rủ
Sân trường đêm - Rụng xuống trái bàng đêm

Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em
Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ
Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế
Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi?

"Có một nàng Bạch Tuyết, các bạn ơi
Với lại bảy chú lùn rất quấy"
"Mười chú chứ, nhìn xem trong lớp ấy"
(Ôi những trận cười trong sáng đó lao xao)

Những chuyện năm nao, những chuyện năm nào
Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy
Mùa hoa mơ rồi đến mùa phượng cháy
Trên trán thầy, tóc chớ bạc thêm

Thôi hết thời bím tóc trắng ngủ quên
Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ
Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ
Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi!

Em đã yêu anh, anh đã xa rời
Cây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãi
Anh nhớ quá! mà chỉ lo ngoảnh lại
Không thấy trên sân trường - chiếc lá buổi đầu tiên.



tý chuột

Tổng số bài gửi : 105
Points : 115
Join date : 14/11/2010
Age : 22
Đến từ : hell

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Tập san Chào mừng 30 năm thành lập trường Trần Phú.

Bài gửi by hina on Tue 15 Feb 2011, 7:02 am

Con với thầy

Con với thầy
Người dưng nước lã
Con với thầy
Khác nhau thế hệ

Đã nhiều lần tôi tự hỏi mình
Mười mấy ngàn ngày không gặp lại
Những thầy giáo dạy tôi ngày thơ dại
Vẫn bên tôi dằng dặc hành trình

Vẫn theo tôi những lời động viên
Mỗi khi tôi lầm lỡ
Vẫn theo tôi những lời nhắc nhở
Mỗi khi tôi tìm được vinh quang...

Qua buồn vui, qua những thăng trầm
Câu trả lời sáng lên lấp lánh
Với tôi thầy ký thác
Thầy gửi tôi khát vọng người cha

Đường vẫn dài và xa
Thầy giáo cũ đón tôi từng bước!
Từng bước một tôi bước
Với kỷ niệm thầy tôi...

t sưu tầm dc đó, ko bik sáng tác j` hết Cười nhăn răng Nhăn mặt

hina

Tổng số bài gửi : 19
Points : 19
Join date : 20/11/2010
Age : 22
Đến từ : lop B11

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Tập san Chào mừng 30 năm thành lập trường Trần Phú.

Bài gửi by hina on Tue 15 Feb 2011, 7:04 am

Bụi phấn xa rồi

Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai
Thương nhớ ngày xưa chất ngất hồn
Một mình thơ thẩn đi tìm lại
Một thoáng hương xưa dưới mái trường

Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thương,
Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me
Bảng đen nằm nhớ người bạn trẻ
Bụi phấn xa rồi... gửi chút hương!

Bạn cũ bây giờ xa tôi lắm
Mỗi đứa một nơi cách biệt rồi!
Cuộc đời cũng tựa như trang sách
Thư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!!

Nước mắt bây giờ để nhớ ai???
Buồn cho năm tháng hững hờ xa
Tìm đâu hình bóng còn vương lại?
Tôi nhớ thầy tôi, nhớ... xót xa!

Như còn đâu đây tiếng giảng bài
Từng trang giáo án vẫn còn nguyên
Cuộc đời cho dẫu về muôn nẻo
Vẫn nhớ thầy ơi! Chẳng thể quên!!!
thêm bài này nữa, t chỉ sưu tầm dc thôi
Người gửi: Tú Cười nhăn răng

hina

Tổng số bài gửi : 19
Points : 19
Join date : 20/11/2010
Age : 22
Đến từ : lop B11

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Tập san Chào mừng 30 năm thành lập trường Trần Phú.

Bài gửi by yukijjhan57 on Tue 15 Feb 2011, 5:10 pm

Quuynh Huong
Suu tam

Người lái đò
-Thảo Nguyên

Một đời người - một dòng sông...
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
"Muốn qua sông phải lụy đò"
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa ...

Tháng năm dầu dãi nắng mưa,
Con đò trí thức thầy đưa bao người.
Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.

Con đò mộc - mái đầu sương
Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
Khúc sông ấy vẫn còn đây
Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông...

GÓC NHỎ
Nơi góc nhỏ ngày xưa còn nguyên đó
Vẫn cây bàn, ghế đá, thảm có xanh
Nơi chúng mình thường hay ngồi trò chuyện
In vào lòng kí ức đẹp như tranh
Góc nhỏ ấy có ai từng ngồi khóc
Bị thầy la vì điểm thấp đáng thương
Từ góc ấy mỗi người đi mỗi hướng
Để lá bàng buồn rụng nhớ chiều vương
Nay đã lớn nhưng lòng còn thơ trẻ
Nhớ tháng ngày vui vẻ tuổi thần tiên
Xưa chẳng biết để lớn rồi luyến tiếc
Tiếc góc xưa cho ta mãi đi tìm

yukijjhan57

Tổng số bài gửi : 32
Points : 44
Join date : 17/11/2010
Age : 22

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Tập san Chào mừng 30 năm thành lập trường Trần Phú.

Bài gửi by Maria_Mytamun on Wed 16 Feb 2011, 6:16 am

uhm....Giang đã duyệt hết tất cả rồi nha. Vẫn đang mong nhận bài của mọi người.

Maria_Mytamun

Tổng số bài gửi : 70
Points : 85
Join date : 17/11/2010
Age : 22
Đến từ : nowhere.

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Tập san Chào mừng 30 năm thành lập trường Trần Phú.

Bài gửi by autumn_heart on Thu 17 Feb 2011, 6:18 am

XIÊN NGÃ BƯỚC CHÂN
CHỚI VỚI NHỮNG ÁNH NHÌN

Sau khi rời bỏ mái trường, vĩnh viễn chia tay cùng lớp học. Tôi thật sự nhập cuộc cùng dòng sống khắc nghiệt ở bên ngoài. Làm dăm bảy nghề, di chuyển dăm ba nơi. Kể ra thì cũng chưa phải là nhiều nhưng cũng đủ - quá đủ cho tôi cảm thấy mỏi mệt. Những đổi thay ban đầu còn thấy háo hức, sau thấy thường, chả có gì rồi sau nữa đâm ra ngại ngần, chán nản. Và tôi thường nhớ về trường, lớp ở những thời điểm ấy. Như ngay lúc này đây: tôi vừa chấm dứt một công việc, phân vân chưa biết làm gì, đang ở không và thành phố đang bước vào mùa mưa. Cái mùa dễ làm chùng lòng với những chiều sẫm tối, đầy u ám.

Mười mấy năm đi học, bảy tám năm đi dạy. Những kỷ niệm và mái trường ăm ắp trong “ngăn kéo kỷ niệm” của tôi mỗi lần được mở ra, lục lọi và sắp sếp trở lại và đến là kỳ. Vẫn vậy: một đôi mắt to đen, thật buồn. Đôi mắt hụt nghiêng, chới với… Vương rãi lên hết thảy những dấu tích ngổn ngang. Một đôi mắt đọng lại qua bao tháng năm. Một đôi mắt dõi theo tôi hoài. Dù thời gian chúng ta được cận kề nhau đâu nhiều và những tháng năm em có mặt ở thế gian này thật là ngắn ngủi.

Hồi ấy, tôi ở tập thể với một số thầy, cô trong khuôn đất của Ủy ban xã. Căn nhà được làm nhờ các em học sinh lớp năm, tuy không lớn nhưng cũng đủ các phòng. Em cũng học lớp năm nhưng em được miễn ngày lao động hàng tuần vì một chân bị tật nặng. Cũng bởi vậy, trong khi các bạn bằng tuổi em, ngoài giờ học đã phải đi cắt lúa, đúc mạ, làm cỏ, gánh phân… thì em làm bạn với một chú nghé và một con bò sau buổi sáng đến trường. Khuôn đất của Ủy ban vừa rộng lại vừa lắm cỏ nên sau khi thả mấy con bò ở phía sau trụ sở, em thường ghé lại phòng tôi chơi. Chiều, mấy cô thầy lên lớp nên cũng chỉ có mình tôi ở nhà. Em đến, cũng vẫn cái kiểu như vậy, như ở lớp học: trầm trầm - im im - buồn buồn. Và nếu như trong những tiết học, sự thông minh của em làm tôi thích thú thì ở ngoài lớp học, tâm hồn sâu sắc và tính nhạy cảm của em luôn làm tôi thấy gần. Có những ý nghĩ của em, tôi không ngờ đã có và ấp ủ từ một cô bé mới mười lăm tuổi và đang học lớp năm. Tôi đã đọc được ở đâu đó, câu này: “Sự trưởng thành không cần tuổi tác” và với em, thì điều này mới đúng làm sao! Cũng như tôi, em rất mê văn học. Tôi cho em mượn khá nhiều sách và em đã ngấu nghiến rất nhanh trong những buổi chiều đi thả bò như thế. Chúng ta đã có những lần nói chuyện đầy ngẫu hứng về đủ thứ chuyện đến nỗi quên cả giờ giấc, để rồi sau đó, tôi phải cùng em cuống cuồng đi tìm chú nghé và con bò, bắt nhoài cả người.

Lòng tôi ấm áp hẳn, từ khi có em không những như một đứa học trò mà còn như một người bạn.

Tôi luôn có cảm giác lâng lâng vui mừng, khi mở sổ dò tên học sinh từ vần A và dừng lại ở tên em, vần cuối. Như tôi luôn bồi hồi ngóng từng bước chân em, mỗi chiều. Những bước chân không bình thường nên nghe được cả tiếng đi khập khểnh. Tôi luôn thấy sung sướng, khi khuôn mặt em ló vào phòng cho ánh nhìn tôi lại được bắt gặp đôi mắt em quen thân, gần gụi, Thỉnh thoảng tôi ra chỗ em thả bò, ngồi với em cả buổi. Nhìn chiều xuống chậm, từ bên kia con đồi trắng cát trắng xóa. Đẹp quá, cái khung cảnh ấy. Và hạnh phúc quá, bởi có em.

Tôi hay có thói quen ngồi trước hiên nhà khi trời vừa tối. Cái khoảnh khắc mong manh giữa ngày đã hết và đêm đang đi đến, thật là diệu kỳ nhất là khi ở nhà quê. Mùa lạnh, đêm sập xuống nhanh đến bàng hoàng. Mùa nóng, đêm đi những bước khoan thai và thư thả. Những bước chân đêm đều đều theo mùa, theo tháng. Còn những bước chân em, bất kể tháng đâu kể mùa hoài hoài là những bước hụt hẩng, chao nghiêng, ngã chúi theo sau những con vật thiết thân, trên lối về, khi hoàng hôn dần sẫm lại. Những bước chân em qua chỗ tôi ở, từ khi nào, sao nỗi đau về em hãy còn để lại, đầy ứ cả lòng? Những bước chân em đánh thức trong tôi bao điều u uẩn , hoang mang , lo lắng… Tôi nào dám nhìn vào đôi mắt em những buổi chiều như vậy. Đã đủ lắm rồi: Những - bước - chân - một - đời - người và bao bất trắc mà tôi mơ hồ dự cảm được về em, những chiều sẫm tối.

Tôi không tin em chết vì tự tử. Em can đảm lắm mà. Em đã uống thuốc trừ sâu. Tôi đang học chính trị ở thị trấn và được một người bạn báo tin. Buổi chiều hôm ấy, tôi một mình băng qua Đồi Mười toàn cỏ cháy và đầy hoa dại, mấy cánh đồng, những con đồi cát, bao đường làng quê để về thăm em, thắp cho em mấy cây nhang. Nghe mắt mình cay xè vì khói tỏa và lòng điếng câm, không làm sao khóc được. Khi tôi trở về cũng hoàng hôn. Một mảnh trăng non, nhú lên vội vàng, ló mình ra khỏi ngọn tre. Tôi nghe được trong không gian biết bao là âm thanh: tiếng gọi nhau í ới từ cánh đồng lúa ngoài kia. Tiếng gàu chạm vào thành giếng. Những chú heo đói ăn lồng lộn. Những nhánh lá xao xác… Tôi nhìn lên bầu trời: trăng non. Trăng thì hiu hắt và tôi sao quạnh quẽ đến dường này! Khi không còn có em, như một đứa học trò như một người bạn, tôi mới cảm ra nơi đây lạ lẫm đến rợn người và nỗi hoang trống trong tôi sao mà khủng khiếp. Giá mà tôi khóc được, Ý ơi! Ngang qua căn nhà tập thể, tôi ghé vào, ngồi nơi mái hiên và dõi ra con đường phía trước. Những người dân quê vác cuốc, quang gánh trên vai, tất tả trở về nhà. Có bao nhiêu đứa trẻ dắt trâu, bò đi ngang nơi tôi ở, chiều ấy với những bước thẳng thớm, đàng hoàng, làm chạnh đến những bước em ngã chúi, chao nghiêng, hụt hẫng… làm dội lại trong tôi từng cơn đau.

Tôi rời vùng quê đó đem theo tình bạn của em, đôi mắt em chới với buồn vương cùng những bước chân em lệch nghiêng, xiêu đổ. Tôi đem theo cái chết của em và hết thảy những gì thuộc về em. Để rồi từng niên khóa mới đi tới cho bao năm học bước qua cuộc đời của mình, tôi vẫn không có được một em học sinh nào thông minh như em, hay như em, xuất sắc như em… Tôi rất yêu học trò của mình nhưng cũng chưa thương một ai. Thương đến quặn thắt như là đã thương em. Rồi cũng đến lúc tôi rời bỏ mái trường, lớp học và một công việc mà mình rất yêu thích. Khi quyết định, đau quá và nhớ em quá! Giá như còn em, biết đâu tôi đã có thể tiếp tục…

Chẳng còn một bục giảng nào cho mình. Để rồi giữa mông mênh cuộc đời. Khi thành công, lúc thất bại, khi sướng, lúc khổ. Khi buồn, lúc vui…vẫn mãi canh cánh bên lòng tôi: Em. Những kỷ niệm ngập tràn thương yêu và đớn đau, nơi mái trường ngày ấy.



autumn_heart

Tổng số bài gửi : 32
Points : 40
Join date : 20/11/2010
Age : 22
Đến từ : TP Hồ Chí Minh

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Tập san Chào mừng 30 năm thành lập trường Trần Phú.

Bài gửi by hina on Thu 17 Feb 2011, 3:22 pm

Không đề

Cầm bút lên định viết một bài thơ
Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo
Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo
Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.

Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ
Đâu là cha, là mẹ, là thầy…
Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…
Biết bao giờ con lớn được,
Thầy ơi !

Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”
Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…
Những con chữ đều đều xếp thẳng
Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người .

Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu
Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh
Cửa sổ xe ù ù gió mạnh
Con đường trôi về phía chẳng là nhà…

Mơ màng nghe tiếng cũ ê a
Thầy gần lại thành bóng hình rất thực
Có những điều vô cùng giản dị
Sao mãi giờ con mới nhận ra.

GÓC NHỎ
4/04/2010
T5Q
Nơi góc nhỏ ngày xưa còn nguyên đó
Vẫn cây bàn, ghế đá, thảm có xanh
Nơi chúng mình thường hay ngồi trò chuyện
In vào lòng kí ức đẹp như tranh
Góc nhỏ ấy có ai từng ngồi khóc
Bị thầy la vì điểm thấp đáng thương
Từ góc ấy mỗi người đi mỗi hướng
Để lá bàng buồn rụng nhớ chiều vương
Nay đã lớn nhưng lòng còn thơ trẻ
Nhớ tháng ngày vui vẻ tuổi thần tiên
Xưa chẳng biết để lớn rồi luyến tiếc
Tiếc góc xưa cho ta mãi đi tìm
TUỔI XANH

2/4/2010
T5Q
Tuổi cắp sách đến trường là tuổi xanh
Với mơ mộng cùng hành trang ngày mới
Đón gió xuân trẻ đời thêm vời vợi
Bước đến trường hớn hở chuyện trò vui
Khoát vai nhau gặp ánh mặt nụ cười
Hồn nhiên thế lòng chợt thèm quay lại
Dưới mái trường chở che đời muôn lối
Sẽ thấy mình không lạc lõng mù khơi
Tuổi hồn nhiên đùa theo nắng lả lơi
Không lo nghĩ cái sự đời phức tạp
Chỉ có học và chơi, đời không chấp
Luôn có thầy cô, bè bạn sum vầy
Cây bút mực, giấy trắng, cặp trên vai
Theo ta suốt một quãng đời non trẻ
Để lớn lên càng thấy mình nhỏ bé
Tuổi xanh ơi, trong giấc ngủ hiện về

hina

Tổng số bài gửi : 19
Points : 19
Join date : 20/11/2010
Age : 22
Đến từ : lop B11

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Tập san Chào mừng 30 năm thành lập trường Trần Phú.

Bài gửi by hina on Thu 17 Feb 2011, 3:25 pm

CÒN ĐÂU TUỔI ÁO TRẮNG
Nay tôi lại về thăm ngôi trường cũ
Hàng cây xanh vẫn tỏa mát trời xanh
Góc phượng vĩ rực màu thời trai trẻ
Thời gian chìm nỡ thấm thoắt qua nhanh

Dãy ghế đá còn đây, phút chia tay …
Lại hiện về rõ ràng từng gương mặt
Tôi giật mình có chút gì trong mắt
Rồi chợt cười giọt nước mắt con trai

Ngôi trường ơi những kỉ niệm một thời
Sau bức tường đỏ hoà màu cờ Tổ Quốc
Tìm lại mình nhưng nào đâu tìm được
Tuổi học sinh chỉ xót lại ngậm ngùi…

hina

Tổng số bài gửi : 19
Points : 19
Join date : 20/11/2010
Age : 22
Đến từ : lop B11

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Tập san Chào mừng 30 năm thành lập trường Trần Phú.

Bài gửi by hina on Thu 17 Feb 2011, 3:27 pm

TÌNH BẠN
(…)

Anh và tôi học chung cùng một lớp
Tôi với em chẳng cùng lớp trường nào
Ta là bạn chẳng phân chia giai cấp
Một sức mạnh vô hình sâu thẳm trong tim

Chỉ mới đây thôi gặp chẳng chào
Ấy vậy mà giờ thân biết bao
Tình bạn gắn kết bao người lại
Có nhiều bạn tốt đáng tự hào!

Có những buồn vui cùng sẻ chia
Bao nhiêu kỉ niệm mãi khắc ghi
Tình bạn trên đời như sao sáng
Sáng mãi như là mặt trời kia

Ngẫm nghĩ rằng…
Nếu sống trên đời không có bạn
Ai sẽ cùng tôi đi suốt quãng đường dài
Là con người chúng ta cần đoàn kết
Tô điểm cho đời thêm rạng ngời
Vì vậy bạn ơi, này bạn ơi
Đừng có bao giờ xa cách tôi
Không phải anh em nhưng tình như ruột thịt
Tôi có thêm bạn đời thêm tươi

Này những người bạn bên cạnh tôi
Tôi người hạnh phúc nhất trên đời
Bạn đã cho tôi niềm tin mãnh liệt
Biết nói sao đây, chẳng thành lời!

Tôi gửi đến bạn lời cảm ơn
Hãy bỏ qua đi lúc giận hờn
Tình bạn chúng ta mãi gắn bó
Càng giận ta càng thân nhau hơn

Rồi cũng có ngày ta chia tay
Chỉ còn lại tôi ngồi nơi đây
Luôn chúc cho bạn gặp may mắn
Một ngày không xa lại sum vầy
Tôi ở phương nam, bạn phương tây
Dù ở đâu trên trái đất này
Nhưng lòng chúng ta luôn gắn bó
Thì tình bạn này mãi đắp xây…

T5Q

hina

Tổng số bài gửi : 19
Points : 19
Join date : 20/11/2010
Age : 22
Đến từ : lop B11

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Tập san Chào mừng 30 năm thành lập trường Trần Phú.

Bài gửi by Sponsored content Today at 8:03 am


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Trang 1 trong tổng số 2 trang 1, 2  Next

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết